Chuyện xứ Phù Tang

Trần Thái Huy
Tâm Thức Việt Nam



Việt Nam dưới
chế độ Cộng Sản
... Nhục ơi là nhục!
Sau những nhức nhối trong suốt tháng 12 năm ngoái và tháng 1 năm nay khi truyền thông Nhật Bản liên tiếp đưa lên các tin tức người Việt đi ăn cắp, rồi hàng ăn
cắp lại được các thành phần “ưu tú” là các nhân viên phi hành đoàn Hàng Không Việt Nam mang về trong suốt nhiều năm qua th́ ngày 16/2 vừa qua, người Việt tại Nhật lại tiếp tục “chới với” khi một bài báo có tên: Vật dụng ăn cắp ở Nhật tràn đầy tại
Việt Nam - Việc buôn lậu của nhân viên Vietnam Airlines có nghĩa là các sản phẩm "xa xỉ" rất dễ dàng t́m kim (của kư giả Hirofumi Morita xuất hiện trên tờ Yomiuri số ra ngày 16/02/09). Trước khi giới thiệu nội dung bài báo, xin nhắc lại một chút câu chuyện chôm chĩa có hệ thống này. Sau nhiều năm theo dơi, cảnh sát Nhật đă khám phá một băng đảng người Việt chuyên môn ăn cắp những hàng hóa xịn tại Nhật, và những hàng hóa này đă được các nhân viên phi hành đoàn Hàng Không Việt Nam đưa về và được bày bán trong nước. Ngày 17/12, cảnh sát Nhật bắt quả tang phi công phụ Đặng Xuân Hợp khi toan tính đem mớ hàng ăn cắp về VN.

Sau gần 3 tuần điều tra, ngày 9/1/2009, Đặng Xuân Hợp đă bị viện kiểm sát của Nhật khởi tố. Trong quá tŕnh điều tra, ĐXHợp đă “thành khẩn” nhận tội và c̣n khai thêm: biết được job béo bở này qua sự .... giới thiệu của một cấp trên và không phải chỉ có ḿnh mà hầu như tất cả các đồng nghiệp tôi đều “nhất trí” với job thơm phức này. Cũng theo lời khai th́
ĐXHợp, ngoài vụ vận chuyển 27 món hàng trộm cắp từ sân bay Kansai về VN vào tháng 7-2008, Đặng Xuân Hợp từng vận chuyển khoảng 30 máy video cassette kỹ thuật số và một số hàng hóa khác về VN bằng đường hành lư xách tay vào cuối tháng
1-2008 và c̣n... nhiều nhiều nữa. Và đó cũng là lư do chính khiến bài báo ra đời:

(Nguồn trích: http://www.yomiuri.co.jp/dy/national/20090216TDY03104.htm )

Xin mời quí vị theo dơi qua phần lược dịch của Nguyễn Phương Nga.

Hồi đầu tháng này, tôi đến Việt Nam để điều tra về việc phi hành đoàn của
Vietnam Airlines chuyển lậu hàng hoá ăn cắp của các ổ trộm cắp người Việt.

Chợ An Đông ở trung tâm TPHCM chật ních các cửa hàng nhỏ bán đồ ăn, quần áo và hàng hóa lặt vặt, đầy ắp với dân địa phương và khách du lịch nước ngoài. “Tất cả các món đồ đều là hàng xịn Nhật bản do các phi hành đoàn Vietnam Airlines đưa từ Nhật về”, một người phụ nữ bán hàng nói. Khi được hỏi về các mỹ phẩm chế tạo tại Nhật, người bán hàng đưa ra một món hàng với cái thẻ ngăn ngừa trộm cắp và thẻ ghi giá cả vẫn c̣n nguyên vẹn. Cái thẻ ghi giá cho thấy một cái giá là 1260 yen và tên của một cửa hàng thuốc tây ở Nhật
Bản.. Khi tôi cho biết là giá địa phương chỉ có 200 ngàn đồng –tương đương với 1200 yen– người thông dịch viên nh́n tôi cười gượng gạo, và nói: “Dân cư địa phương được cung cấp với giá rẻ hơn”.Thêm vào các mặt hàng mỹ phẩm, là nhiều món đồ Nhật Bản khác, gồm nhiều loại dầu gội đầu và nước hoa, được bày bán ở hầu như tất cả 20 cửa hàng trong thành phố mà tôi đă đến thăm. Hàng hóa chế tạo tại Pháp và Mỹ cũng có thể được t́m thấy.
Thậm chí một người bán hàng c̣n thú nhận về nguồn gốc lai lịch của các loại hàng hóa như vậy, nói rằng: "Các mặt hàng có lẽ được ăn cắp từ nước ngoài. Chứ không th́ không thể nào mua được quá rẻ đâu". Khi được hỏi, tất cả các cửa hàng đều nói rằng các món đồ đều do các phi hành đoàn Vietnam Airlines đưa về Việt Nam.

Một người bán hàng cho biết, "Chúng tôi mua hàng từ một người đàn bà tên Hiền, bà ấy xếp đặt cho các nhân viên phi hành kiếm các món đồ đó". Cái tên y hệt của người đàn bà đă được nêu ra bởi một ban chỉ huy điều tra hỗn hợp bao gồm lực lượng cảnh sát của 14 quận hạt khác nhau. Người đàn bà đó bị nghi ngờ là đầu năo của tội phạm này.

Theo Cảnh sát Nhật th́ vấn đề ăn cắp ăn cắp ở các cửa hàng đă tăng vọt kể từ cuối thập niên 1990s. Từ năm 2006, 85 người đă bị bắt và tổng số thiệt hại gây ra về tài chánh được ước lượng ít nhất là 140 triệu yen.

Mới đây, cơ quan chỉ huy điều tra đă bắt giữ nhiều nhân viên phi hành đoàn Vietnam Airlines, trong đó có viên phi công phụ Đặng Xuân Hợp 33 tuổi, v́ bị nghi ngờ là mua bán hàng hoá được biết là ăn cắp.

Như khi được hỏi tại sao các món đồ Nhật lại bị nhắm vào, th́ Tổ chức Ngoại
thương Nhật Bản nói rằng hàng hoá chế tạo ở Nhật được đánh giá rất cao tại Việt Nam, và "nạn buôn lậu và làm hàng giả đang lộng hành". Một thiếu nữ 26 tuổi từ TPHCM đă đến Nhật Bản như một tu nghiệp sinh cho biết: "Nguời Việt rất yêu chuộng Nhật Bản là nước mặt trời mọc. Hàng hóa Nhật bày bán ở các cửa hàng mậu dịch tổng hợp th́ quá đắt, cho nên mọi người mua hàng rẻ hơn ở các chợ"Mỹ phẩm chế tạo tại Nhật được bán ở các khách sạn thật ra th́ tương đối khá đắt đỏ, từ 1 triệu đến 4 triệu đồng Việt Nam, hoặc từ 6 ngàn yen đến 24 ngàn yen. Thử nghĩ xem, lương tháng khởi đầu cho một sinh viên mới ra trường ở Việt Nam chỉ khoảng 30 ngàn yen, th́ các loại vật dụng như vậy rất xa xỉ.Sự việc các phi hành đoàn Vietnam Airlines dùng các vali hành lư lớn được nhân viên phi trường biết rất rơ.
Nhưng nhằm mục đích để xác định một vụ ăn cắp, cảnh sát cần biết món hàng đó đă được ai và ăn cắp ở đâu. Bằng cách nhắm vào mục tiêu là bọn ăn cắp thật sự, cảnh sát Nhật mới đây đă tịch thu nhiều tài liệu hướng dẫn cho bọn trộm đến gởi hàng ở đâu. Cảnh sát cũng bắt giữ một phi công phụ Việt Nam để hỏi ông ta về lưu lượng hàng hóa.

"Đây là một trường hợp vô cùng hiếm hoi", theo một nhân viên điều tra cao cấp
cho biết. Vai tṛ của người đàn bà bị nghi ngờ là đầu năo của tội phạm này theo tin tức
được biết là đă trở nên rơ ràng và cảnh sát đă đưa ra một lệnh bắt giữ bà ta.

Chỉ đọc bài dịch trên đă thấy quá đủ, chẳng cần bàn thêm ǵ về những “con người ưu tú” được sản sinh, đào tạo bởi cái Cộng Ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam nữa. Mà thôi xin tạm gác lại vấn đề này, xin mời quí độc giả tiếp tục theo dơi một câu chuyện cũng thuộc loại..... nhục mất mày mất mặt. Chuyện của..

Ông bộ trưởng “xỉn”
Trong lúc.... tang gia bối rối, uy tín của nội các Aso cũng như nền kinh tế Nhật xuống thấp chưa từng thấy trong lịch sử Nhật Bản th́ ngài bộ trưởng tài chánh Nakagawa Shoichi đă có một hành động vượt sức tưởng tượng của con cháu Thái dương Thần Nữ. Nếu chuyện này xảy ra cách đây 60 năm trước, không chừng ông này đă phải chọn cách giải quyết bằng màn mổ bụng Harakiri để chuộc lại danh dự. Bộ trưởng Nakagawa.

Câu chuyện thế này:
Trong chuyến công du tham dự cuộc họp G7 các bộ trưởng tài chánh tại Roma diễn ra 2 ngày, nhân buổi cơm trưa do nước
chủ nhà khoản đăi vào ngày 14/2, ông này đă “vô tư” thưởng thức ...tới tấp những loại rượu vang nổi tiếng của nước Ư; mặc dù ngà ngà hơi men, nhưng ông này lại nhất định tỏ ra rất ....bản lĩnh khi quyết định tham dự cuộc họp báo sau đó. Trong suốt cuộc họp báo, vị bộ trưởng của quốc gia có nền kinh tế nhất nh́ trên thế giới gật gà gật gù, mắt mở không lên như
thể đang say xỉn, phát biểu lắp bắp không ra câu ra cú. Có lúc, ông lại trả lời “giùm” câu hỏi dành cho Thống đốc Ngân hàng Nhật. và có khi th́ trống đánh xuôi kèn thổi ngược khi trả lời về lăi suất nhà băng Nhật Bản, ông nói là 0.25%, trong khi đó Thống đốc Ngân hàng Nhật Bản th́ nói là 0,1%. Thế là, các h́nh ảnh này được truyển đi khắp năm châu bốn bể.
Và thế là… làn sóng phản đối dấy lên từ đấy. Khi trở về nước, các đảng đối lập lập tức mở các chiến dịch tấn công tới tấp, Tổng Thư kư đảng Dân chủ đối lập Yukio Hatoyama khai pháo và đ̣i ông từ chức v́: "Đây thực sự là một vụ bê bối làm mất mặt Nhật Bản. Ông ấy phải bị sa thải ngay lập tức". Ông bộ trưởng phân bua: ông bị phản ứng phụ v́ uống thuốc cảm, đau lưng quá độ chứ có say xỉn ǵ đâu! Tuy nhiên một dân biểu xuất thân từ bác sĩ cho biết, hơn chục năm hành nghề, ông chưa thấy ai bị tác dụng thuốc khiến người có trạng thái say sỉn như ông Nakagawa cả.

Chắc có lẽ thấy h́nh ảnh gục lên gục xuống của ḿnh được tŕnh chiếu, cứ như thiên hạ muốn đem đi... dự thi giải Oscar, cộng thêm những lời chỉ trích giới truyền thông, của đảng đối lập, của các dân biểu cùng đảng, sau một ngày chối quanh, ông nhận là có... nhấp nhấp chút đỉnh các loại rượu vang, và chỉ trong một ngày 17/2, ông đă thay đổi thái độ mấy lần,
buổi sáng th́ .... tôi vẫn phải ở lại để giải quyết công việc, buổi trưa th́ .... tôi sẽ ra đi khi các dự luật tài chính được thông qua, và cuối cùng..... buổi tối th́ .... thôi tôi xin từ chức.

Thật t́nh mà nói, ông Nakagawa là một chính trị gia có tài. Giá ông sinh ở Mỹ th́ chắc ông sẽ tai qua nạn khỏi, v́ dân Mỹ cần người giỏi chứ không cần người đạo đức như trường hợp cựu tổng thống Clinton vậy, nhưng xui ông là dân Nhật, một quốc gia Á Đông coi trọng tư cách con người trên tất cả khiến đường hạnh lộ của ông phải nửa đường đứt gánh.

Vài ngày sau, giống như một game “ném giày vào ông Bush” đă được rao bán vào thời gian trước, một công ty có tên Live Ware đă tung ra lời mời gọi những tay chơi game trên điện thoại di động tại Nhật mua một game mới có tên: “Hăy đánh thức bộ trưởng ngủ gục”, với giá rẻ rề chỉ 52 yên (khoảng 0,50 USD), người chơi có thể tải tṛ chơi này vào máy điện thoại của ḿnh, và khi bắt đầu chơi, người chơi phải bấm thật nhanh nút "nạp năng lượng" để đánh thức ngài bộ trưởng say xỉn trong cuộc họp báo khi ngài bị báo giới "tấn công" tới tấp bằng các câu hỏi, và nếu không nhanh tay “nạp năng lượng” th́ ông bộ trưởng sẽ ngủ gục.... và rồi ngă ra khỏi ghế.

Tuy nhiên dư luận vẫn chưa tha. Hành vi say xỉn của cựu bộ trưởng Nakagawa lại được tiếp tục đẩy lên cho thủ tướng Aso, một thủ tướng nói năng bất nhất trong lịch sử chính trị Nhật, với lư do: “nhiệm mệnh trách nhiệm ” (có nghĩa là chịu trách nhiệm khi bổ nhiệm người không xứng đáng) khiến tỉ lệ ủng hộ chính phủ của ông chỉ c̣n 13%. Đă thế.....

Ông Aso c̣n bị một vố khá nặng hơn khi.....Cựu Thủ Tướng Koizumi xuất hiện. Trong một cuộc họp Đảng Tự Do Dân Chủ của các dân biểu trong nhóm ḿnh vào giữa tháng 2 (đảng cầm quyền có rất nhiều nhóm) ông Koizumi đă chỉ trích nặng nề các
chính sách ông Aso đă và đang thực hiện và một dự án đang sắp được đưa ra quốc hội biểu quyết vào thượng tuần tháng 3: dự án cấp tiền cho toàn thể dân Nhật để kích thích nền kinh tế đang đi xuống. Chưa hết, sau đó, trong chuyến viếng thăm Nga vào 2 ngày sau, ông Koizumi tuyên bố thẳng thừng: “tôi sẽ không có mặt nếu dự án được đưa ra quốc hội biểu quyết”. Hành động này gặp nhiều phản ứng: kẻ bênh người chống. Người chống (những dân biểu thuộc nhóm khác trong đảng cầm quyền) th́ cho
những phát biểu của ông Koizumi là “tạo phản” hay chỉ trích việc“góp ư” này quá muộn màng, với lư do là v́ dự án này đă được thảo luận cả mấy tháng trời, sửa lui sửa tới, những lúc đó ông Koizumi ở đâu sao không thấy, lúc sắp thành bột, thành hồ th́ bất ngờ nhào ra “phá thối”. Kẻ bênh th́..... như bắt được vàng, các đảng đối lập như Dân Chủ, Xă Liên, Cộng Sản...... nhào ra “đánh hôi”, “bàn ra” cho...... rách lại càng thêm nát.

Mặc dù đảng cầm quyền mạnh miệng nói: Chẳng cần sự có mặt của ông Koizumi, dự luật chắc chắn sẽ được thông qua. Tuy nhiên, nói th́ mạnh miệng nhưng cũng hơi run một là v́ chỉ cần 16 phiếu trắng của nhóm dân biểu ủng hộ ông Koizumi (hầu hết là những dân biểu trẻ, c̣n gọi là nhóm Children Koizumi) là dự luật sẽ rớt đài v́ phải cần 348 phiếu mới đủ 2/3 túc số. Số phận nội các của ông Aso sẽ như thế nào trong những ngày sắp tới đang là đề tài nổi bật nhất được bàn ra tán vào trong mấy ngày qua, nào là chắc chỉ trong tháng 3, hoặc là cố lắm th́ cũng chỉ vào tháng 4 hay tháng 5, cũng có người đoán già đoán non là tân thủ tướng kế tiếp sẽ là ông Yosano Kaoru, người vừa thay thế ông Nakagawa vân vân và vân vân.

Nhưng thôi ta cứ tạm để dành chuyện đó sang một bên cho kỳ tới để đi sang chuyện khác. Rửa nhục! Phim Nhật “Đưa người đi” đoạt giải Oscar Chuyện say xỉn của ông Nakagawa được người Nhật xem là một nỗi nhục quốc thể th́ may mắn thay chỉ sau vài ngày Nhật Bản đă rửa được nỗi nhục khi một phim Nhật lần đầu tiên: đoạt giải Oscar dành cho bộ môn phim ngoại quốc hay nhất trong buổi trao giải Oscar tại Hollywood ngày 22/2 vừa qua. Phim có tựa đề là “Okuribito”… được đưa sang tiếng Anh với tên Departures –Khởi hành. Nếu dịch ra tiếng Việt, tạm chính xác là “Đưa người đi”. Tưởng cũng cần nhắc lại là: cho tới năm 1956, Oscar có dành một giải thưởng danh dự cho phim nước ngoài. Năm 1952, 1955 và 1956, theo thứ tự phim Rashomon của đạo diễn nổi tiếng Kurosawa Akira, Jigokumon của Kinugasa Teinosuke và Miyamoto Musashi của Inagaki Hiroshi đă đoạt giải, đánh dấu thời hoàng kim của điện ảnh Nhật.

Từ năm 1957, Oscar chính thức có giải phim ngoại quốc hay nhất nhưng từ đó cho tới hơn 50 năm sau; Nhật Bản chưa một lần nào nắm trong tay chiếc tượng vàng quí giá.... nặng 3 kư 8. Oscar trở thành một niềm mơ ước không thể ngoi tới của các nhà đạo diễn và làm phim của Nhật. Tháng 9 năm 2008, phim Okuribito của đạo diễn Takita Yojiro được đem đi tŕnh chiếu ở một số đại hội điện ảnh và đă đoạt Grand Prix Montreal. Tại Nhật, Okuribito đoạt gần như tất cả các giải thưởng lớn. Có gần 3 triệu người đă đến rạp xem phim này, số thu cho tới lúc nhận Oscar là 3,6 tỉ Yen. Con số trên sẽ c̣n có thể tăng hơn nữa v́ từ
80 rạp chiếu đă có thêm 100 rạp đă xin thuê phim đăng chiếu, coi như là khắp nước Nhật.

Vậy “Đưa người đi” có ǵ hấp dẫn đă khiến cho ban chấm thi phải loại hai Phim ứng viên nặng kư khác của Do Thái và Pháp?

Đó là một câu chuyện về một nhạc sĩ đàn Cello (trung hồ cầm) ở Tokyo (do Motoki đóng). Dàn nhạc của anh bị giải tán nên anh và vợ phải về quê kiếm nghề khác. Thấy trong một mục quảng cáo cần người lo cho công việc “Đưa người đi”, anh tưởng là một công ty du lịch chuyên sắp xếp đưa người đi… chơi, nhưng tới nơi mới biết, đó là công việc chuyên “Đưa người đi” về bên kia.... thế giới. Cụ thể là việc của một người khâm liệm, chuyên trang điểm

 cho xác chết. Anh gồng ḿnh học việc, một công việc chẳng ăn nhập với cây đàn cello của anh. Từ nỗi lo sợ, những thay đổi tâm lư khi tiếp xúc với xác chết đến sự kinh hăi của người vợ khi không muốn tay anh đụng vào người cô, gia đ́nh tưởng chừng như đổ vỡ…
Quá tŕnh những biển chuyển đó khiến anh có một nhân sinh quan mới về sự sống chết, trở nên yêu nghề và trở thành một gạch nối giữa người sống với người chết theo quan niệm đông phương: - Chết chưa hẳn là hết. Và vợ anh, cho đến khi gia đ́nh có tang qua cái chết của người cha, mới thấy hết được ư nghĩa của công việc anh làm.

Có thể nói, Okuribito đă đưa đến thế giới Châu Âu một cái nh́n của đông phương về sự liên hệ giữa người sống và người chết qua công việc của người khâm liệm. Một đề tài tưởng chừng rất khô khan và khó kéo khán giả tới rạp. Bên cạnh đó, nó c̣n cho thấy một phong tục mới của Nhật Bản đối với người chết. Nghề trang điểm cho xác chết hồng hào tươi đẹp như người c̣n sống, là nghề chỉ mới bắt đầu ở Nhật chừng hơn 50 năm nay nhân một vụ tai nạn ch́m phà vào năm 1953 khiến 1400 người thiệt mạng. Lúc đó có nhiều đứa trẻ được vớt lên, và người ta nghĩ đến việc làm sao cho gương mặt chúng vẫn tươi đẹp như lúc c̣n sống để xoa dịu nỗi đau người thân một phần nào.

Ngoài ư nghĩa của Phim, tài diễn xuất xuất thần của Motoki đă đánh động ban giám khảo. Có thể nói, công của nghệ sĩ Motoki, 43 tuổi, đă chiếm hơn nửa trong việc đem tượng vàng Oscar về cho Nhật. Motoki xuất thân từ một nhóm ca Tam ca đ́nh đám giữa thập niên 80 của Nhật với cái tên thân mật Mok-kun. Năm 27 tuổi, Mok-kun đi du lịch Ấn Độ, tận mắt gặp một xác chết trôi dạt trên sông Hằng. Về Nhật anh cứ thao thức đến chuyện sinh-tử của con người. Năm 1996, t́nh cờ đọc được cuốn tự truyện mang tựa đề: “Nhật kư người khâm liệm” của nhà văn Aoki Shinmon; Motoki liền liên lạc với nhà văn để xin làm trung gian chuyển tác phẩm này thành phim. Ban đầu nhà văn Aoki đồng ư nhưng sau đó từ chối v́ kịch bản đă thay đổi không gian cốt truyện và thực tế ngoài đời có nhiều điểm khác biệt so với trong phim. Thế nhưng, Motoki vẫn không nản, anh bỏ tất cả thời gian đến gặp Aoki
để được cái gật đầu của ông. Thấy chàng ca sĩ nhạc trẻ nổi tiếng mà có ḷng với một đề tài ít ai để ư tới như vậy, nhà văn Aoki chấp nhận với điều kiện, Motoki phải là vai chính và tựa đề cuốn truyện không dùng cho tựa đề phim. Mất 13 năm, từ lúc có ư tưởng dàn dựng của Motoki, bộ phim mới hoàn thành. Trong 3 năm cuối chuẩn bị, Motoki phải học đàn Cello như một nhạc sĩ chuyên nghiệp; cùng đạo diễn tham dự mười mấy đám khâm liệm để tận mắt nh́n cách trang điểm, thay đồ cho người chết. Khi diễn xuất, anh đă hóa thân thành một người khâm liệm tài ba không khác ǵ những “Sensei” (Tiên sinh - thầy) khâm liệm ở ngoài đời. Motoki đă bỏ tất cả tâm sức cho bộ phim này và thật xứng đáng khi anh cùng đạo diễn Takita đă đem danh dự về cho nước Nhật. Khi được hỏi về ư tưởng đóng cho một phim mới, Mok-kun đă lắc đầu và cho biết… Chắc anh phải ngưng đóng phim một thời gian để trở lại với con người thực. Sayonara. Xin hẹn quí vị thư sau.

Trần Thái Huy
 

 
 

 

Nguồn .take2tango.com