Danh Mục

Trang Chính

Tin Tức - Thời Sự

Kinh Tế - Chính Trị

Xã Hội - Môi Trường

Nhân Quyền

Tôn Giáo

Văn Hoá - Giáo Dục

Đất Nước - Con Người

Lãnh Thổ - Lãnh Hải

Y Tế - Sức Khỏe

Thơ

Âm Thanh

Audio Đấu Tranh

Nhạc Đấu Tranh

Video Nhạc Đấu Tranh

Video Nhạc Quê Hương

Nghệ Thuật - Giải Trí

Tài Liệu Lưu Trữ

  

 

Xin Giới Thiệu Qúi vi. trang web Góp Ý Kiến và Bài Vở.   Hay Len Tieng

 

   

Họa thơ Hoa Văn: “Không Hòa Giải” và “Buổi Tiệc Rượu Đời”

Thứ Tư, Ngày 21/10/2009

KHÔNG HÒA GIẢI

Hoa Văn

 

Rượu hòa giải, chẳng uống đâu
Rượu không nhân tính, uống đau lòng này
Tháng Tư trăm đắng ngàn cay
Tháng Tư mất nước tù đày khắp nơi

Tháng Tư nhức nhối đổi đời
Tháng Tư nước mắt ngậm ngùi hoang mang
Tháng Tư bao nỗi kinh hoàng
Tháng Tư thù hận ngút ngàn quê xưa

Với người tạm thắng, ta thua
Tạm thua nên chịu đau nhừ tâm can
Bao người tủi nhục lầm than
Làm sao tính chuyện hoang đường ngồi chung

Người cần hòa giải – ta không
Đường ta sau trước một lòng trước sau
Cuộc đời cho dẫu bể dâu
Với ta, ta vẫn mai sau một đường

Vẫn Yêu Tổ Quốc Cờ Vàng
Vẫn thương quý với muôn vàn niềm tin
Người mời gọi, ta lặng yên
Trong ta còn đậm nỗi niềm đau thương

Đau thương của tháng tư buồn
Ta không quên được và luôn nhớ thầm
Ta không hoà giải – chẳng cần
Không chơi với kẻ vô thần bất nhân

Rượu ta tình nghiã vô ngần
Rượu trung kiên, rượu thương dân Việt mình
Ta thờ lý tưởng chính danh
Người theo tà thuyết vô thần dã man

Rồi đây tà thuyết cũng tàn
Quê hương trở lại mùa xuân hoa vàng
Rượu hòa giải – ta chẳng màng
Không cùng giống, dẫu chung giàn cũng không.

* * *

NHẤT ĐỊNH KHÔNG!!!

Thanh Ty
(Phụ họa thơ Hoa Văn bài “Không Hòa Giải”)

Rượu hòa giải? Dẫu mời không uống!
Nhất định không! Không muốn! Không chung!
Làm sao ngồi lại chung cùng
Với loài gian trá tàn hung độc tài?

Rượu hòa giải ấy bài gian kế!
Đã lọc lừa thế hệ bốn lăm,
Lừa thếm lớp trẻ bảy nhăm,
Còn chưa mở mắt để lầm hay sao ?

Nhiều “anh cả” tào lao xịt bộp!
Miếng đỉnh chung vội đớp ngay vào!
Quên đi những nỗi gian lao,
Nhiều năm “cải tạo” máu trào, lệ rơi!

Bỗng phút chốc quên trời, quên đất,
Quên nhục nhằn quên mất lương tri.
Mặc cho tai tiếng thị phi,
Mặc cho những tiếng khinh khi người đời!

Ai là kẻ nửa dơi nửa chuột ?
Bài học xưa đã thuộc hay chưa ?
Tháng tư Ất Mão năm xưa,
Nhà tan, nước mất có chừa ai đâu !

Ngồi ngẫm lại nỗi sầu lai láng,
Tháng tư ơi ! Trăm đắng ngàn cay !
Căm loài giặc cộng một bày,
Sài lang cọp dữ đêm ngày hại dân.

Cộng sắp chết nên cần hòa giải,
Chiêu bài này ta phải chận ngay.
Giờ đây là lúc ra tay,
Hãy văng vào mặt: «Chúng mày cút đi!»

Rượu hòa giải ai bày ? ai rót ?
Phải chăng là lũ hót bưng bô ?
Phải đâu một bọn ma cô,
Huênh hoang chiến thắng nhi nhô một thời !

Chúng vẫn thói cao ngồi hạch xách !
Nghị quyết kia vẫn hách xì xằng.
Khốn thay! Hải ngoại bao thằng,
Khom lưng mừng rỡ lằng nhằng theo đuôi !

Rượu hòa giải ? Buồn cười quá nhỉ !
Kẻ lương dân với khỉ ngồi cùng !
«Rượu nồng rót xuống một chung,
Giải oan cho cuộc ‘điên khùng’ biển dâu !»(*)

Rượu tình nghĩa lọ cầu có uống,
Rượu đãi bôi dẫu muốn cũng không.
Thề rằng diệt cộng một lòng,
Ngồi chung một chiếu ? Quyết không bao giờ !

* Ý thơ Tô Thùy Yên «Ta về».

* * *

BUỔI TIỆC RƯỢU ĐỜI

Hoa Văn


 

Cùng nhau vui tiệc rượu đời
Áo cơm muôn thuở người người dị ngôn
Bận chi mất sá chi còn
Nắng mưa mai cũng rũa mòn thời gian
Buồn chi tiệc cũng chia tàn
Bể dâu mấy thuở cơ hàn mấy phen
Mộng đời cũng rỉ cũng hoen
Được thua thua được bon chen cũng rồi
Cái đi cái ở ru hời
Chẳng chiêm bao cũng một đời chiêm bao
Bước vào cái chốn lao xao
Ngẩng nhìn lên cõi mê nào cho thơ
Trăm năm đưa đẩy mơ hồ
Còn nghe mãi cái ơ hờ ngàn năm
Cuộc đi ngào nghẹn hơi nằm
Cuộc về đủ ánh trăng rằm đầu non.

* * *

BUỔI TIỆC RƯỢU ĐỜI

Lê Ngọc Kha
(Họa bài “Buổi tiệc rượu đời” của nhà thơ Hoa Văn)

 

Mừng thay “buổi tiệc rượu đời”
Thơ văn ca nhạc một trời ngữ ngôn
Cùng nhau gìn giữ mãi còn
Đừng cho mòn mỏi theo dòng thời gian
Buồn chi những cảnh hợp tàn
Để thêm bận bịu bàng hoàng đòi phen
Đường trần gom hết vết hoen
Vùi sâu cõi tạm lãng quên chuyện rồi
Niềm vui đâu phải giá hời
Mà là thần dược tuyệt vời biết bao
Tình người vương vấn xuyến xao
Đầy vơi tâm sự dạt dào hồn thơ
Đã mang nặng kiếp giang hồ
Dám đâu nghĩ đến nấm mồ trăm năm
Bên thềm võng nhớ ru nằm
Nghe như trong dạ thì thầm nước non.

* * *

Cám ơn!

Thanh Ty
(Bài họa “Bữa tiệc rượu đời”)

 

Cám ơn bữa tiệc “rượu đời”,
Uống chung một chén, một lời thương nhau.
Hàn huyên câu chuyện bể dâu,
Bận lòng chi chuyện cơ cầu còn không!
Mộng đời như áng mây hồng,
Được thua như thể phù vân trên trời.
Cái còn cái mất ở đời,
Chiêm bao một giấc núi dời thành sông.
Kìa xem cánh hạc trên không,
Nhẹ nhàng như tiếng hư không chuông chiều.
Người đi mang nặng cô liêu,
Để ta ở lại với nhiều nhớ nhung.
Này đây chén rượu tương phùng,
«Rượu đời» mời bạn uống chung một bầu.
Rượu, thơ vui mãi đêm thâu,
Mảng vui quên cả trăng đầu non cao.
Nghẹn ngào lời biệt đưa trao,
Ngoái nhìn ánh mắt dạt dào luyến lưu.
Người đi… lòng có ưu tư ?
Sao ta nghe những ngậm ngùi trong tim !

 


Những Bài Đã Đăng

   
 

Trở về đầu trang  Trở về trang chính