Ngô Nhân Dụng
Hơn 30 năm sau khi qua đời,
Tướng John D. Lavelle mới được tổng thống Mỹ phục hồi
danh dự. Năm 1972, Tướng Lavelle đang chỉ huy Không Quân
trong chiến trường Việt Nam đã bị trừng phạt vì tội làm
sai lệnh thượng cấp, cho thả bom những nơi ngoài các mục
tiêu được chỉ định, trong một cuộc oanh tạc tại miền Bắc
Việt Nam, cộng với tội sửa đổi chứng cớ trong mệnh lệnh
để trốn trách nhiệm. Năm đó, ra trước ủy ban điều tra
của Quốc Hội Mỹ, Tướng Lavelle đã quả quyết nói mình
không hề làm sai mà cũng không hề sửa đổi mệnh lệnh.
Nhưng ông vẫn bị phạt, giáng xuống hai cấp, buộc phải ra
khỏi quân đội với cấp bậc trung tướng. Ông qua đời năm
1979.
Năm 2007, một vị tướng
Không Quân khác, ông Aloysius Casey cùng với con trai đã
viết một bài trong tạp chí của quân chủng Không Quân
minh oan cho Tướng Lavelle. Ông tìm trong các cuốn băng
đã thâu trong Tòa Bạch Ốc thời Tổng Thống Nixon được ghi
chép lại, cho thấy rằng chính ông tổng thống Mỹ thời đó
đã ra lệnh thả bom mở rộng vào các mục tiêu trên, và các
cấp chỉ huy từ tổng tham mưu trưởng trở xuống đều đồng
ý, chuyển lệnh xuống qua các đường dây mật. Những tài
liệu mật này mới được công khai hóa theo luật định. Bà
vợ Tướng Lavelle (năm nay 91 tuổi) và các con đã khiếu
nại. Không Quân Mỹ lập tức mở cuộc điều tra, năm 2008 đã
xác nhận Tướng Lavelle không hề sửa đổi mệnh lệnh hành
quân; và nếu các chứng cớ được Bộ Quốc Phòng tiết lộ đầy
đủ thì đã chứng tỏ Tướng Lavelle vô tội.
Không Quân Mỹ đề nghị phục
hồi danh dự và cấp bậc đại tướng cho ông Lavelle, Bộ
Trưởng Quốc Phòng Robert Gates ủng hộ, và Tổng Thống
Obama đã đề nghị Thượng Viện Mỹ chuẩn y.
Câu chuyện Tướng Lavelle
phục hội cấp bậc cho thấy trong một xã hội tự do dân chủ
guồng máy nhà nước phải tôn trọng và bảo vệ sự thật.
Chính phủ Mỹ đã làm đúng bổn phận đối với các công dân
của họ là gia đình Lavelle, và với một quân nhân đã phục
vụ cho đất nước.
Trong một chế độ độc tài
thì trái lại, guồng máy nhà nước chỉ lo bảo vệ quyền lợi
của giai cấp thống trị mà thôi, bất chấp mọi luật pháp,
bất chấp mọi quy tắc đạo đức. Do đó, họ có thể nói dối
một cách trắng trợn, đến mức mất liêm sỉ.
Nếu sống ở Việt Nam, chắc
hẳn qúy vị đã biết vụ anh Nguyễn Văn Khương, 21 tuổi, bị
công an bắt về đồn ngày 23 tháng 7 vừa qua vì lái xe gắn
máy không đội mũ an toàn, rồi tại bót công an, họ đã
đánh anh đến chết. Hàng vạn đồng bào tỉnh Bắc Giang đã
biểu tình phản đối hành động dã man này. Nhưng bây giờ,
theo bản tin của nhà nước Cộng Sản, ông phó chủ tịch
tỉnh Bắc Giang đã trâng tráo giải thích bằng những lời
hoàn toàn bịa đặt.
Ông phó chủ tịch tỉnh nói
rằng cảnh sát giao thông công an huyện Tân Yên “phát
hiện anh Nguyễn Văn Khương có lỗi vi phạm an toàn giao
thông trên đường 398 thuộc địa phận huyện Tân Yên.” Ông
cho biết công an đó đưa xe và người vi phạm “vào trụ sở
để lập biên bản xử lý. Khi ngồi trên ghế, anh Khương có
biểu hiện sức khỏe không bình thường và công an đó đưa
anh đi cấp cứu ở bệnh viện huyện Tân Yên. Ðến bệnh viện
thì anh Khương chết...”
Một thanh niên đang khỏe
mạnh, đang lái xe gắn máy chở bạn đi chơi, chỉ “ngồi
trên ghế” trong đồn công an thôi là đã phải đưa vào bệnh
viện cấp cứu, và chết ngay. Ðưa ra những lời gian dối đó
để bắt dân phải tin như sự thật, phải nói guồng máy cai
trị Cộng Sản đã coi thường trí phán đoán của tất cả nhân
dân tỉnh Bắc Giang, khinh rẻ tất cả mọi người dân Việt
Nam. Có ai giảo nghiệm tử thi để cho biết vì sao anh
Khương qua đời hay không? Có y sĩ độc lập đáng tin cậy
nào đưa ra chứng cớ về nguyên nhân cái chết của anh
Nguyễn Văn Khương hay không? Có thể nào một cái chết
bình thường như công an mô tả lại khiến cho cả gia đình
anh phẫn uất và hàng vạn người dân bỏ công việc làm ăn
đi biểu tình phản đối hay không?
Guồng máy nói dối của đảng
Cộng Sản không những bắt dân nghe các lời gian trá, tìm
cách che lập các tội lỗi của đảng như trong câu chuyện
trên, mà suốt nửa thế kỷ qua họ còn bắt toàn dân phải
tập nói dối theo đảng, từ những trẻ em đi học cho đến
các nhà văn, nhà báo nữa. Ðây là một tai họa lớn nhất do
đảng Cộng Sản gây ra, ở khắp thế giới nơi Cộng Sản cai
trị, trong đó có nước ta.
Cho nên ông Hà Sĩ Phu, một
nhà trí thức tranh đấu cho dân chủ mới gửi ra một bài
tâm sự, cho biết, “...Tôi đó định viết một bài... mô tả
một dân tộc lâu ngày nói dối đã quen, sắp bị diệt vong
vì tật nói dối, bỗng hoảng hồn bừng tỉnh bên bờ vực
thẳm, vội bảo nhau học lại ngôn ngữ núi thật của cha ông
để tự cứu, nhưng vất vả mãi cũng chỉ mới bập bẹ phát ra
được mấy câu núi thật vỡ lòng thôi.
Ông Hà Sĩ Phu kêu gọi:
“Phải làm một cuộc cách mạng của sự thật mới mong giải
thoát cho nhân dân khỏi ngục tù.”
Một người đang tham dự vào
cuộc cách mạng của sự thật này là nhà văn Trần Mạnh Hảo,
64 tuổi. Ngày 26 tháng 7 vừa qua ông mới viết một bài
gửi cho các bạn trong nghề văn chương, nhan đề “Chỉ có
sự thật mới giải phóng con người, giải phóng văn học và
đất nước.” Ông viết thẳng tuột: “Liên Xô đó bỏ ra 74 năm
để tìm mà không thấy chủ nghĩa xã hội đâu, chỉ thấy trại
tập trung, thấy nhà tù nhiều hơn trường học...
Hồi chúng tôi theo học tại
Học viện Gorky bên Liên Xô năm 1988, thường nghe dân
Liên Xô định nghĩa về chủ nghĩa xã hội theo mô hình
Lenin-Stalin như sau: “Chủ nghĩa xã hội là con đường
vòng vèo nhất, đầy máu và nước mắt nhất, khốn nạn nhất
để đi lên tư bản chủ nghĩa”. Liên Xô đó phải mất 74 năm
đi vòng vèo trong máu xương, ngục tù, trong đày đọa của
những quần đảo Gulag hắc ám, man rợ... để năm 1991 mới
tới được nền kinh tế tự do tư bản chủ nghĩa.”
Trần Mạnh Hảo mô tả các đảng viên
Cộng Sản như “một nhóm người không ai khiến, tự nhiên
nhảy phóc ra đấu trường xã hội ngót trăm năm nay, hung
hãn cầm mác cầm lê cầm búa cầm liềm cấm cản những nhóm
người khác...” Và ông kết án: “Lenin, Stalin, Mao... đã
biến nhân nhân các nước Nga, Tàu, Cuba, Bắc Triều Tiên,
Việt Nam, Campuchia, hàng chục nước Ðông Âu... thành
hàng tỉ con chuột bạch cho cuộc thí nghiệm máu Cộng Sản
chủ nghĩa bằng bạo lực, bằng cải tạo áp đặt, bằng thuyết
đấu tranh giai cấp tàn bạo nhưng đó thất bại hoàn toàn.”
Trong lời kết án này tác giả kể tội Lenin, Stalin, Mao
mà không nhắc đến tên Hồ Chí Minh, có lẽ vì ông Hồ là
cán bộ cấp dưới, chỉ biết thừa hành đường lối, chính
sách của các lãnh tụ đỏ Sít và Mao thụi.
Có thể coi lá thư này là những lời
“vỡ lòng” để tập “nói thật” của một trong những nhà văn
từ chối không tham dự vào guồng máy dối trá mà đảng Cộng
Sản đang bao trùm lên cả nước. Ông Trần Mạnh Hảo nhắn
với các đồng nghiệp: “...khẩu hiệu ‘Vì Tổ quốc, vì chủ
nghĩa xã hội” in trên đầu tờ Văn Nghệ của Hội Nhà Văn
Việt Nam... phải đặt tên lại cho đúng với thực chất là:
“Vì Tổ quốc, vì chủ nghĩa không có thật” mới đúng.
Tìm sự thật, bảo vệ sự
thật, là những hành động cách mạng cần thiết để cứu dân
tộc Việt Nam, như Hà Sĩ Phu thiết tha kêu gọi. Tìm tòi
và bảo vệ sự thật không phải để trả thù ai mà là để phục
hồi danh dự cho dân tộc. Trong đó có danh dự của bao
nhiêu người đă bị đảng Cộng Sản hành hạ, giết tróc, tù
đày. Công việc này có thể
thực hiện ngay từ bây giờ, ngay khi còn chế độ Cộng Sản.
Mọi công dân Việt Nam đều có thể bắt đầu tìm và lưu trữ
các tài liệu, chứng cớ về những “nghi án” trong chế độ
Cộng Sản hiện nay. Ðặc biệt là các nhà văn, nhà
báo, họ đều mang nợ với Sự Thật. Giữ các tài liệu, chứng
cớ đó, chờ đến ngày đất nước ta được tự do thì nhiều thứ
đã có sẵn chỉ cần được phơi bày ra trước ánh sáng, mọi
người sẽ khỏi mất quá nhiều công tìm kiếm.
Tại các quốc gia như
Chile, Nam Phi, vân vân, sau khi đã xóa bỏ được chế độ
độc tài để xây dựng dân chủ, người ta đã thành lập các
Ủy ban Hòa giải và Tìm Sự Thật. Nhưng người Việt Nam
không cần phải chờ đến khi chế độ Cộng Sản được xóa sổ
thì mới bắt đầu công việc đó. Những ai biết sự thật nào
về tất cả những nghi án, các hồ sơ “nóng hổi” đều nên
lưu trữ các tài liệu, bằng chứng, giữ lại chờ ngày được
tự do trưng ra. Những nghi án và hồ sơ nóng đó có thể
thuộc mọi lănh vực, liên hệ đến các cá nhân hay tất cả
tập thể. Những anh chị công an huyện Việt Yên nào có
chứng cớ về vụ tra khảo, hành hùng anh Nguyễn Văn Khương
hãy cất giấu các bằng chứng, những sự thật đó ngay bây
giờ. Sẽ có ngày gia đình anh được sống trong một chế độ
tự do dân chủ và họ sẽ đòi tìm ra sự thật. Anh chị công
an nào theo tiếng gọi của lương tâm, của công lý, hãy
giúp gia đình anh Nguyễn Văn Khương ngay từ bây giờ. Khi
chúng ta được sống tự do, mọi người sẽ ghi ơn “bảo vệ sự
thật” của qúy vị; đó là con đường hòa giải vững chắc
nhất.
Còn rất nhiều sự thật khác
đang bị che giấu mà trong tương lai sẽ được điều tra lại.
Các viên chức trong tỉnh Hà Giang, nhiều người biết rõ
sự thật về những vụ buôn bán, lạm dụng thân xác của các
nữ sinh. Những người được lương tâm thúc đẩy hãy thu
thập các bằng chứng, ghi lại các sự kiện, các hành vi,
tên tuổi của những kẻ vô lương tâm. Ðến ngày đất nước ta
có công lý, dân Hà Giang sẽ được quyền truy tố các tên
mặt người dạ thú đó, quý vị sẽ cung cấp cho guồng máy tư
pháp các bằng chứng. Bao nhiêu vụ tham ô nhũng lạm khác,
từ vụ PMU 18 đến xa lộ Sài Gòn; từ các cột xi măng lõi
tre đến vụ sập cầu Cần Thơ chết người sẽ không để bị
“chìm xuồng.” Những người có liên quan đến guồng máy
tham nhũng Cộng Sản, hoặc đang phải ngồi trong đó, đều
có thể thu thập các bằng chứng và sự kiện, sau này chúng
ta sẽ viết lịch sử với đầy đủ tài liệu chính xác hơn.
Cho nên cuộc cách mạng của
sự thật mà Hà Sĩ Phu đề nghị có thể bắt đầu bằng việc
tìm tòi và bảo vệ các sự thật về chế độ Cộng Sản ngay từ
bây giờ. Trong hệ thống công chức, cán bộ Cộng Sản, ngay
tại trung tâm của các ổ tham nhũng, lạm quyền, vẫn còn
rất nhiều người có lương tâm mà hiện nay họ phải im lặng
đồng lõa vì không đủ sức kháng cự lại cả guồng máy.
Nhưng những vị có lòng nhân, có đạo đức đều có thể bắt
đầu cuộc cách mạng của sự thật ngay với bản thân mình.
Hãy thu thập và gìn giữ các bằng chứng về sự thật, để
mai sau quý vị sẽ đóng góp vào công việc phục hồi danh
dự cho bao nhiêu đồng bào. Và sau cùng, chúng ta sẽ phục
hồi danh dự cho dân tộc Việt Nam.
Nguồn .chuacuuthe.com