TUYÊN BỐ CHIẾN THẮNG
Song Hà

Thứ Sáu, Ngày 3/4/2009


Mọi người đều biết rằng: với nhà cầm quyền độc tài cộng sản, việc đ̣i hỏi Sự thật – Công lư – Hoà b́nhlà một điều hết sức khó khăn, nhiều khi là chuyện không tưởng.
http://giaoxuthaiha.org/Web/ContentDetail.aspx?distid=1929

 

Nếu Sự thật được thực thi, Công lư được áp dụng, Hoà b́nh được thực hiện, th́ hiển nhiên đă không thể tồn tại Chủ nghĩa Cộng sản và chế độ Cộng sản. Chế độ Cộng sản sở dĩ vốn c̣n tồn tại được là dựa vào bạo lực, súng đạn, nhà tù, sự dối trá và sự sợ hăi của người dân.

Chúng ta không hi vọng những phiên toà của nhà nước Cộng sản lại có thể độc lập, khách quan trong xét xử. Nhưng giáo dân Thái Hà và người yêu chuộng sự thật nói chung vẫn kiên tŕ theo đuổi dựa trên những điềukhoản của nhà cầm quyền Hà Nội đưa ra nhưng rồi không thực hiện, để buộc họ phải có phiên xử phúc thẩm ngày 27/3/2009 đối với 8 giáo dân của ḿnh.

Chúng ta không hi vọng một bản án tuyên vô tội hay giảm nhẹ cho những anh chị em của chúng ta, bởi nhà cầm quyền cộng sản vốn kiêu ngạo và bất chấp sự thật sẽ không bao giờ muốn nương tay với anh chị em,đặc biệt khi người công giáo đă cả gan ngăn chặn âm mưu tham nhũng, chiếm đoạt đất đai, tài sản của nhândân, của tôn giáo để biến thành tài sản riêng của ḿnh.

V́ vậy, việc các giáo dân Hà Nội, cùng hiệp thông với Giáo hội Công giáo Việt Nam cũng như những ngườiyêu chuộng Hoà b́nh, Công lư và Sự thật đ̣i hỏi có phiên toà xử phúc thẩm 8 giáo dân – nạn nhân của nhàcầm quyền Hà Nội là nhằm để một lần nữa, đoàn kết tất cả mọi người nói lên nguyện vọng của ḿnh với nhữnggiá trị tối thiểu của con người, xă hội và đất nước.

Dù chần chừ, sợ hăi và lúng túng muốn nhanh chóng ỉm đi vụ án nhục nhă và hèn hạ này nhưng trước sự kiên tŕ, anh dũng và hiểu biết của các giáo dân, các luật sư và nhất là sự đoàn kết hi sinh của cộng đồng, nhà cầm quyền Hà Nội đă phải đưa các giáo dân này ra toà phúc thẩm ngày 27/03/2009. Trước đó cả tháng trời, nhà cầm quyền đă phải hao công, tốn của, tốn nhiều sức lực và tiền bạc của nhân dânđể chuẩn bị cho phiên toà này.

Chiến dịch truyền thông ma quái và bóp méo với chức năng nô lệ của báo chí VN đă huy động tổng lực nhằm vu cáo, bôi nhọ, nhục mạ các giáo sĩ, tu sĩ giáo xứ Thái Hà cũng như các nạn nhân. Họ tưởng rằng làm như vậy,các giáo dân sẽ chùn bước, sẽ sợ hăi và quần chúng nhân dân sẽ tin tưởng họ. Các linh mục đáng kính cống hiến sức lực và trí tuệ của ḿnh để phục vụ người dân, đă bị vu cáo và bôi nhọ.Chỉ v́ họ đă là h́nh ảnh đối lập với các quan chức cộng sản miệng nam mô, bụng bồ dao găm chỉ nhăm nhăm chiếm đoạt tài sản của cải, đất đai của nhân dân bỏ túi ḿnh cho thật đầy. Trước đó, báo chí và các cơ quan cảnh sát, an ninh, thuế và ngay cả các đoàn luật sư cũng đă thể hiện
tư duy và hành động nô lệ hèn mạt đánh hội đồng vào cá nhân Luật sư Lê Trần Luật và các cộng sự
của ông, nhằm ngăn chặn ông đứng về phía giáo dân bảo vệ Công lư – Sự thật.

 

Cũng trước đó, họ đă nhiều lần mời “đi làm việc”, gây nhiều khó khăn cũng như quấy rối những người có tâm huyết bảo vệ sự thật, công lư và hoà b́nh, những người có thiện tâm giải quyết vấn đề cách ôn hoàvà chống lại sự kỳ thị chia rẽ cộng đồng tôn giáo như ông J.B Nguyễn Hữu Vinh. Ngay ngày xử án,những cá nhân đó bị cô lập, bị triệu tập “đi làm việc” với những lư do hết sức buồn cười chỉ có trong chế độ cộng sản VN. Trước khi xử án, các phường, xă quận ở Hà Nội và một số nơi công an, cán bộ đến đe nẹt, khuyên răn,dụ dỗ đến từng người, từng gia đ́nh Công giáo và cả các linh mục, chức sắc không đến dự phiên toà phúc thẩm. Nhà cầm quyền quyết định đưa giáo dân về xử tại Hà Đông, nơi cách xa giáo xứ, cách Hà Nội cả chục cấy sốnhằm làm nản những người muốn đến dự phiên toà. Ngay trước ngày xử, khu vực Toà án bị phong toả. Trong ngày xử án, tất cả trường học, chợ búa, cửa hàngkinh doanh đă bị buộc ngừng hoạt động. Các khách sạn, nhà nghỉ bị cấm hoạt động, nhà dân th́ đượckhuyên là nên đóng cửa, không được cho khách tạm trú qua đêm. Các hàng ăn khu vực Hà Đông bị cấm nhận đặt cơm… Họ tưởng làm như vậy, người Công giáo sẽ hoang mang, sức mạnh đoàn kết sẽ suy giảm, các nạn nhân sẽ bị bỏ rơi,các giáo dân và những người yêu chuộng sự thật sẽ khiếp sợ.

Nhưng họ đă lầm.

Những hành động đê tiện như trên đă không mảy may làm nản ḷng những người chân chính.
Trái lại, chính nhà nước Cộng sản VN đă tự bôi trát vào mặt ḿnh - những người luôn vỗ ngực cho ḿnh là “đại diện nhân dân” là “trí tuệ nhân loại”, là “lương tâm thời đại” những mớ bùn ngàn năm không thể nào tẩy rửa. Diễn biến của phiên toà cho thấy sự mất ḷng tin của nhân dân vào hệ thống chính trị, quan chức nhà nước đến mức nào.

Hàng ngàn người diễu hành cả chục cây số với sự tự tin, kiêu hănh đến với nạn nhân với cành Thiên tuế trên tay,với tấm h́nh Đức Mẹ Công lư trước ngực, giơ cao các khẩu hiệu đ̣i Sự thật – Công lư – Hoà b́nh và những tiếng nói hiệp thông trên các băng rôn từ các giáo xứ đă nói lên khát vọng của họ to lớn đến mức nào. Hàng chục linh mục, tu sĩ đă sát cánh cùng giáo dân, cùng những nạn nhân và những người cần lao đă chứng minh h́nh ảnh đốn mạt, dối trá và bạo ngược của hệ thống quan chức vốn luôn miệng tư xưng là “đầy tớ nhân dân” nhưng chỉ nhằm “ông chủ” sơ hở là ăn cắp, là ức hiếp và cướp.


Hàng ngàn người đối diện với súng đạn, dùi cui, xe đặc chủng… đă không hề tỏ ra khiếp sợ, đă làm chochính quyền sợ hăi, lúng túng và bất lực. Hàng ngàn thanh niên, sinh viên, quần chúng diễu hành trên phố đến trước Thị uỷ Hà Đông, đến trước cổng Công an Hà Nội để nói lên sự ủng hộ với các giáo dân, với Thái Hà đă làm các cơ quan này khiếp sợ mà chui vào đóng cổng như những đám chuột ngày. Hàng vạn người tham dự Thánh lễ Tạ ơn ngay sau phiên toà, đă là một bằng chứng hùng hồn cho sức mạnh của sự đoàn kết, sức mạnh của niềm tin vào Thiên Chúa là - Sự thật – Công lư – Hoà b́nh. Và tất cả đó cũng là một bằng chứng để chứng minh bản chất của một chế độ xă hội bất nhân,bạo ngược và dối trá. Phiên toà đă kết thúc không ngoài dự kiến đối với các nạn nhân. Quan toà Cộng sản không thể kết tội nặng hơn cho các nạn nhân, đă phải y án với những lời nhân nghĩa giả trá. Nhưng đă có một phiên toà, mà ở đó người dân đă có dịp để thể hiện khát vọng của ḿnh. Đă có một phiên toà, mà ở đó sức mạnh của súng đạn, dùi cui và nhiều khí cụ man rợ khác đă phải thúc thủđầu hàng trước khí cụ b́nh an của Chúa - giáo dân tay không. Đă có một phiên toà mà ở đó những giáo dân đă nhận được sự đồng cảm và kính phục của những người yêu chuộng Hoà b́nh, sự thật và công lư ở ngoài công giáo, trong xă hội. Đă có một phiên toà xử ngược lại, mà ở đó sự tối tăm bị đẩy lùi, ánh sáng được chiếu dọi từ những người giáo dân đơn sơ và tay không hoàn toàn bất bạo động.

Đă có một phiên toà, mà ở đó các thế lực ma quỷ, đen tối phải sợ hăi trước ánh sáng của T́nh yêu thương, những thành quả lớn lao này đă là niềm khích lệ cho mọi người trong cuộc chiến này - cuộc chiến không cân sức với các thế lực đen tối nhằm t́m kiếm Sự thật – Công lư – Hoà b́nh.

Với những thành quả lớn lao đó, chúng ta có quyền tuyên bố: CHIẾN THẮNG.

Ngày 28/3/2009
Song Hà