[30-4] ThụyVi: Tấm Ḷng Những Người Vợ Lính

Chủ Nhật, Ngày 5/4/2009

By anlac • Apr 4th, 2009 • Category: Đoản Văn

 

Năm nay, gần đến những tháng ngày uất hận, tháng Tư. Trong ḷng tôi lại thôi thúc muốn viết về những người vợ lính, đặc biệt nhất là những người vợ của các anh lính trong hội Cựu Chiến Binh VNCH tại thành phố Grand Rapids thuộc tiểu bang Michigan.

Không hiểu sao tôi lại thương vô cùng với danh xưng “ người vợ lính”. Có lẽ danh từ này vẽ ra trong trí của tôi một tấm ḷng vô cùng cao quí trong nét dịu dàng nhẩn nại như h́nh ảnh cái c̣ trong thơ văn b́nh dị muôn đời Việt Nam.

Các bạn cùng với tôi trở lại với những đoạn đời của người vợ lính…

Chàng là ai ?
Người lính trẻ vượt ngàn
Qua đồi núi miệt mài t́m ư sống
Mỏi bước đường gian lao
Tay súng
Vai ba lô oằn nặng bước chân đi
Chẳng quản ngày đêm - chiến đấu kiên tŕ
Mồ hôi đổ cho mặn ḷng đất nước
Lớp lớp người – trên vạn đường xuôi ngược
Đem máu xương bồi đắp nẻo quê hương

Nàng là ai ?
Người thiếu phụ ôm con
Tựa cửa ngóng tin chồng ra biên giới
Ngày lại ngày ṃn mỏi đợi
Đêm từng đêm buốt giá nỗi sầu lo
Một nắng hai sương lặn lội thân c̣
Buồn chiếc bóng bên đàn con chiu chít …

. Năm 1975, trong cơn quốc phá gia vong, người vợ lính một lần nữa dũng cảm cùng chồng đương đầu với số phận.

Nhớ thương rồi lại đau thương
Băo dông vần vũ
Dặm đường c̣n xa
Tàn rồi mộng đẹp cỏ hoa
Niềm vui tan tác
Nhạt nḥa trăng sao
Chồng lưu đày – cơi chiêm bao
Bơ vơ
Sấm động
Sóng gào qua tim
Ái ân lạc mất nẻo t́m
Chồng xa hun hút bóng chim cuối trời
Ai gieo khổ hận cuộc đời
Trách ta cảm lụy
Trách Trời nhẫn tâm
Gió qua hồn…
Rét căm căm
Bước chân xiêu lạc
Nuôi chồng chốn xa
Thôi rồi, muôn kiếp nhạt nḥa
Truân chuyên nặng gánh
Nuôi con thay chồng !

Khi người chồng được thả ra, trở về trong thân thể sức ṃn lực kiệt. Nước mắt người vợ lính năm nào vẫn tiếp tục chảy trong lặng thinh thương cảm cho đến khi khổ tận cam lai. Không hiểu do sức mạnh nào mà những người vợ lính mỏng manh tiếp tục kiên nhẩn yên tâm cùng với chồng lội ḍng nước ngược trên xứ sở mới mẻ lạ lẫm, nhưng đầy ḷng nhân hậu sẽ cưu mang những con người lưu vong suốt cuối cuộc đời.
Bây giờ, những người vợ lính năm nào vẫn không thể ích kỷ thờ ơ đứng ngoài điềm nhiên nh́n cuộc đời trôi qua. Họ vẫn âm thầm hết ḷng ủng hộ và đóng góp công sức cùng với chồng trong những sinh hoạt của Cộng Đồng trong suốt mười mấy năm nay.
Hàng năm, hội CCB VNCH tại thành phố Grand Rapids thường tổ chức nhiều cuộc lễ hội nhằm duy tŕ truyền thống và văn hóa, những cuộc gây quỷ giúp TPB ở quê nhà… Những dịp này cũng mang ư nghiă gắn bó t́nh đồng hương với nhau, và cùng với nhau vừa tâm t́nh vừa thưởng thức những món ăn thật mát mắt ngon miệng của những người vợ lính vui vẽ thơm thảo hết ḷng khoản đăi mọi người.
Tôi cảm thấy ḿnh có lỗi nếu không nói lên được những lời này: Tôi hết ḷng ngưởng mộ tấm ḷng cao quư, nhẩn nại, khiêm nhường của những người vợ của các anh lính trong hội CCB – VNCH.
Và, xin phép được thay các anh gửi bài thơ này như ḷng biết ơn gửi đến vợ ḿnh.

Đâu phải loài hoa sớm nở tối tàn
Mà được tạc nên bằng đá quư
Nên dẫu tuổi trẻ trôi qua
Và thời gian khắc nghiệt
Đoá hoa t́nh thủy chung
Không bao giờ tàn phai
Cảm ơn Trời đă cho đời đoá hoa Bất Tử
Cảm ơn em đă cho anh t́nh yêu thiên thu

Cho anh quên nỗi nhọc nhằn cay nghiệt
Đễ được đắm hồn trong cuộc viễn du

. thụyvi
Hầm Nắng, ngày 1 tháng 4 năm 2009

 

 
   

Nguồn nguoivietboston.com