VIỆC TỚI, ĐANG TỚI

 

Thứ Hai, Ngày 13/4/2009



Con giun xéo lắm cũng oằn, huống chi là dân tộc Việt Nam, một dân tộc có mấy ngàn năm lập quốc, có một bề dày đấu tranh chống xâm lăng “không hơn thiên hạ cũng tày thế gian”, sống bên một tên đại thực dân xâm lược như Tàu mà vẫn hiên ngang, đứng vững dưới trời Á Đông, đă bao phen giáng cho quân xâm lược Tàu những đ̣n chí tử Nhưng kể từ khi Hồ Chí Minh du nhập chủ nghĩa Cộng Sản vào Việt Nam , đất nước ta đă phải đối phó với một họa diệt vong hung hiểm nhất lịch sử dân tộc. Mượn cớ “đánh đuổi thực dân Pháp”, Hồ Chí Minh đă xách động ḷng yêu nước của toàn dân, lăn xả vào lửa đạn để giành độc lập, tự do. Cũng trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng đó, Hồ Chí Minh ra lệnh cho thuộc hạ ngấm ngầm tiêu diệt những đảng phái khác trong cùng liên minh chống thực dân, dù họ đă bằng ḷng “Liên Minh” với Cộng Sản để đánh đuổi kẻ thù chung của dân tộc. Măi đến sau “chiến thắng Điện Biên Phủ” Hồ Chí Minh đă để lộ bộ mặt thật khi cao hứng tuyên bố hắn ta đă hoàn thành sứ mạng do Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản giao phó. Sứ mạng đó là tṛng cái tḥng lọng Cộng Sản vào cổ dân tộc. Dù khách quan hay chủ quan, mọi người cũng phải công nhận Hồ Chí Minh là tên háo danh ưu hạng, nhưng cũng là kẻ ngu đần nhất thế giới Cộng Sản. Sau Đệ Nhị Thế Chiến, những nước bị đô hộ đều được trả độc lập không phải nạn chiến tranh, chỉ riêng Việt Nam v́ Hồ Chí Minh mà phải “tiêu thổ kháng chiến”. Các nước bị chia cắt như Triều Tiên, Đức Quốc không ai dại dùng vũ lực thống nhất, gây cảnh chiến tranh cho quê hương, chỉ có Hồ Chí Minh muốn làm đẹp ḷng Nga Tàu mà đem nướng mười mấy triệu đồng bào Nam Bắc trong ḷ lửa chiến tranh 21 năm trời (1954-1975). Và tội ác tầy trời nhất của Hồ Chí và thuộc hạ là cam tâm đầu phục Trung Cộng, nhắm mắt chấp nhận để Trung Cộng tự vạch lại lănh hải, để Việt Nam mất Hoàng Sa và Trường Sa và nhiều phần đất khác. Bị nạn thù trong (Việt Cộng), giặc ngoài (Tàu Cộng) mà dân tộc Việt Nam hơn nửa thế kỷ qua đă sống trong khói lửa chiến tranh triền miên, khi tiếng súng vừa mới ngưng lại cũng là lúc toàn dân trở thành nô lệ cho kẻ cầm quyền là Việt Cộng. Hơn ba mươi năm qua, sống trong địa ngục trần gian, dồn nén bao nhiêu uất ức, bao nhiêu đau khổ từ tinh thần đến vật chất. Những cảnh đau ḷng diễn ra hàng ngày trước mắt mọi người do đảng viên Cộng Sản gây nên! Ai đă cướp đất của dân để bán cho đầu tư ngoại quốc? - Đảng viên Cộng Sản! Ai đă xuất cảng phụ nữ ra hải ngoại làm nô lệ t́nh dục? - Đảng viên Cộng Sản. Ai đă thành lập những kỹ nghệ bán dâm đủ mọi h́nh thức trên khắp đất nước Việt Nam ? - Đảng viên Cộng Sản. Ai đă chủ trương cai trị dân chúng theo kiểu mổ gà lấy trứng vàng, bóc lột dân chúng đến độ không thể sống, để chúng giàu sang, xa xỉ như hoàng đế thời phong kiến? - Đảng viên Cộng Sản. C̣n rất nhiều, rất nhiều những đau khổ bần cùng mà dân Việt Nam đang chịu đựng. Ách nô lệ của đảng viên Cộng Sản hôm nay khốn nạn hơn ách nô lệ giặc Tàu ngày xưa hay ách đô hộ của thực dân Pháp, nhưng, vốn đă chịu đựng quen, nhất là qua những năm 1945, 1954, qua trận đói năm Ất Dậu, người Việt Nam đă được “tôi luyện” rất nhiều, rồi những năm kinh hoàng đấu tố địa chủ, dân Việt cũng .. vẫn nhẫn nại chịu đựng. Về tinh thần, Việt Cộng đă có những thủ đoạn khiến cho con người c̣n thua con vật. Con người có miệng không được nói, có trí năo không được suy nghĩ tự do, không được lựa chọn, không có tôn giáo. Và biết bao nhiêu cực h́nh về tinh thần mà Việt Cộng đă hành hạ người dân. Ngày nay, Việt Cộng đă đưa dân tộc Việt Nam đến chân tường, đến đáy địa ngục. Đó là từng bước một dâng đất, dâng biển của tổ tiên cho Trung Cộng. Hàng ngàn năm lịch sử, Tổ tiên dân tộc Việt Nam vẫn kiên cường giữ vững bờ cơi dù phải hy sinh đến đâu cũng chấp nhận. Ngày nay, Tàu Cộng đă ngang nhiên lấn đất, lấn biển, tàu đánh cá Trung Cộng đă mặc sức giết hại ngư dân Việt Nam mà Việt Cộng không có một lời phản kháng, không dám lên tiếng can thiệp. Chưa kể, Việt Cộng c̣n đàn áp sinh viên biểu t́nh phản đối Tàu cộng, trù dập những nhà tranh đấu lên tiếng cảnh báo về “hiểm họa Bắc phương”, CSVN không chỉ rước voi về dầy mả tổ mà c̣n hèn hạ phục tùng kẻ thù xâm lược phương Bắc, những việc làm này đă đâm thẳng vào tim, vào huyết mạch của dân tộc, làm cho đồng bào uất ức đến tận cổ, chắn chắn sẽ bị các lực lượng dân tộc nổi lên tiêu diệt. Đó là định luật sinh tồn của dân tộc, dân tộc Việt Nam . Ngày nay, Trung Cộng đang mưu đồ thôn tính Việt Nam để làm bàn đạp tấn công phía Nam, ngang nhiên chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, đang gây khó dễ với Hoa Kỳ để những tai mắt của Hoa Kỳ phải ra khỏi Vịnh Bắc Việt, để Trung Cộng tự do hoành hành. Những tội ác của Nguyễn Tấn Dũng, Nông Đức Mạnh và tập đoàn Cộng Sản Việt Nam khiến cho dân chúng không c̣n đường nào khác ngoài việc đứng lên lật đổ chúng. Nguyễn Tấn Dũng đă kư hợp đồng cho Trung Cộng khai thác mỏ nhôm ở Cao Nguyên Trung Phần. Kỹ thuật khai thác mỏ quặng của Trung Cộng c̣n thô sơ, mỏ Bauxít dù dùng kỹ thuật tân tiến cách nào cũng gây ra những tai hại về môi trường rất nguy hiểm, huống ǵ kỹ thuật thô sơ. Đă vậy, Trung Cộng c̣n đem hàng chục ngàn công nhân sang Cao Nguyên, trước là giải quyết phần nào nạn thất nghiệp tại Hoa Lục, sau là dùng đám công nhân này xâm nhập lănh thổ Việt Nam, sinh sôi nảy nở tạo nên một nước Tàu ngoài nước Tàu tại Việt Nam. Dù không am hiểu về quân sự, mọi người đều biết đây là đầu cầu, là điểm chiến lược để khi cần Trung Cộng cắt đôi Việt Nam một cách dễ dàng. Cao Nguyên Trung Phần là hiểm địa, ai chiếm được Cao Nguyên có thể khống chế miền Trung, cắt đôi Việt Nam . Trước nguy cơ mất đất, mất nước, tàn phá môi trường tiêu diệt dần ṃn dân tộc. Người Việt khắp nơi ở trong nước đă âm ỉ phản đối, người Việt nước ngoài đă cảnh báo thế giới. Việt Cộng đă thấy cơ nguy mất tất cả, do đó, ngày 30.3.2009, Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Việt Cộng đă bay vào Saigon tham dự Hội nghị công an Việt Cộng toàn quốc lần thứ 64 và đă ra lệnh cho công an toàn quốc “luôn luôn đề cao cảnh giác” âm mưu “diễn biến ḥa b́nh do các thế lực thù nghịch gây ra”. Dũng rất sợ biểu t́nh, tuần hành, và những “đột biến” khác. Nhưng một khi toàn dân đă sôi sục v́ hành động phản quốc trắng trợn, đưa dân tộc đến bờ vực thẳm th́ không có một lực lượng nào có thể ngăn cản được. Việc đang tới là toàn dân đứng lên lật đổ chế độ bạo tàn phản quốc của Việt Cộng. Chuyện đó không thể tránh khỏi mà nó phải xảy ra trong một thời gian gần. Biết được những đột biến có thể xảy ra bất ngờ, bè lũ Việt Cộng đă “sáng chế” ra những nút x́ hơi cho dân chúng bớt căm phẫn như “Hội thảo về quặng bâu xít, hội nghị về Hoàng Sa và Trường Sa, đưa ra một loạt 5 dự án luật về Di sản Văn hóa, đầu tư xây dựng, viễn thông, tự do báo chí, bảo vệ trẻ em theo công ước La Hay mà Việt Cộng đă kư năm 1993, nhưng phải “lùi lại” đến tháng 3 năm 2010. Tất cả chỉ là bánh vẽ mà cũng “triển hạn”. Thật là quái đản. Những màn “cạo gió” này, toàn dân Việt Nam đă có quá nhiều kinh nghiệm, những chiếc bánh vẽ này Việt Cộng đă dọn ra nhiều lần, không gạt được ai. Ngày 1.4.2009, đài Á Châu Tự Do loan tin Nguyễn Tấn Dũng đột ngột từ chức v́ “không có kế hoạch để vực nền kinh tế của Việt Cộng trong giai đoan khó khăn và quan trọng nhất là không lắng nghe nguyện vọng của người dân khi tiếp tục để Trung quốc khai thác bô-xít ở Tây Nguyên”. Bản tin c̣n nói rằng Dũng kêu gọi các ủy viên khác trong Bộ Chính Trị cũng nên xin nghỉ việc để trao quyền điều khiển đất nước cho thành phần mà Dũng gọi là “có tầm nh́n chiến lược hơn”. Chưa hết, bản tin c̣n vẽ thêm cái bánh lớn: “Dũng muốn trong tuần này Quốc Hội sẽ triệu tập một phiên nhóm khẩn cấp thông qua luật khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam…”. Qua cái bánh vẽ này chúng ta thấy được ǵ? Theo đài Á Châu Tự Do th́ nguồn tin “do một người dự hội nghị tiết lộ” nghĩa là Việt Cộng muốn cho mọi người tin sự kiện tưởng tượng này. Nhưng bản tin đă đưa ra những điều không thể chấp nhận. Nếu quả thật Nguyễn Tấn Dũng đă từ chức v́ bất lực trong kinh tế, điều này có thể chấp nhận được, nhưng Dũng c̣n muốn quốc hội VC thông qua dự luật khẳng định Hoàng Sa và Trường sa là điều vô lư, v́ bổn phận của Thủ Tướng là đưa đề nghị này ra quốc hội trước. Một kẻ sắp từ chức c̣n “mắc cỡ” ǵ nữa. Việc yêu cầu Bộ Chính Trị từ chức càng dổm hơn, việc trao quyền cho thành phần khác có tầm nh́n chiến lược hơn lại càng tiếu lâm. Nhưng ở một khía cạnh khác, cái tin Cá Tháng Tư này cho chúng ta biết bọn đầu năo của Việt Cộng đang bấn xúc xích, chúng đă thấy sự cuồng nộ của toàn dân, chúng đă thấy nguy cơ mất đảng, chúng đang như kẻ đi ra pháp trường. Nhưng “việc tới đang tới và phải tới”. Việt Cộng sẽ bị lật đổ v́ toàn dân đă quá căm phẫn.
Lê Văn Ấn
(Trích Tiengdan số 355)