Dân oan các tỉnh kiên tŕ bám trụ tại Sài G̣n chờ chính sách...
 

Chủ Nhật, Ngày 26/4/2009

Mấy năm gần đây, nông dân miền Tây Nam Bộ liên tục kéo nhau về thành phố Sài G̣n khiếu kiện chuyện đất đai của ḿnh bị chính quyền chiếm dụng bất hợp pháp. Từ trước tới nay, người dân chỉ biết trông chờ vào mấy công đất ruộng để “xoá đói giảm nghèo”, nay với “những chủ trương lớn của Đẩng và nhà nước”, các vị có vai vế thi nhau cắt xén đất của họ bán cho các doanh nghiệp nước ngoài để kiếm lời.

H́nh chụp trước Văn pḥng thanh tra Chính phủ, đường Vơ Thị Sáu, quận 3, Tp. HCM, trưa ngày 23/4/2009
“Kêu gào lên tỉnh, th́ chính những ông quan tỉnh lại là những kẻ chủ mưu cướp đất, nên chúng tôi đành phải lên thành phố kêu oan” – Một trong nhưng người dân bị vây bủa trong đêm 15 rạng ngày 16/4 tại Chùa Liên Tŕ, Q.12, đă than thở.
Dĩ nhiên để lên được thành phố Sài G̣n kêu oan tới đảng và nhà n ước, nông dân miên Tây đă phải trầy da tróc vẩy với các “đầy tớ” của dân ở tỉnh. Bà Nguyễn Thị Vân, một trong những người nông dân lên thành phố kêu oan, đă cho thông tín viên của của một hăng tin quốc tế biết: “…Đi biểu t́nh th́ công an hốt lên xe đặng bắt về, bắt về tỉnh Tiền Giang, mà về Tiền Giang th́ chúng tôi không chịu, tại v́ về mấy lần, đâu có ai giải quyết ǵ đâu, không có ai giải quyết ǵ hết trơn hết trọi á, chúng tôi không chịu về. Th́ công an, bảo vệ lùa lên xe như là lùa vịt Tàu vậy đó, không đi là nó hốt, nó quăng lên xe, nó làm dữ lắm, rồi chúng tôi không chịu về nhà rồi mới t́m cách chia ra nhiều nhóm để chạy lên TP Hồ Chí Minh”.
Tuy nhiên, lên được Sài G̣n, bà con cũng chẳng được an thân với các “đầy tớ của dân”. Biết rằng ban đêm là thời điểm của bóng tối và bạo lực, dân oan liền t́m đến những nơi tốt lành, tốt phước như chùa chiền để nương náu. Ấy vậy, “các đầy tớ của dân” vẫn ṃ đến để “thăm sức khoẻ” các tăng ni và “động viên” dân oan! Được đầy tớ đến thăm, lẽ ra dân phải mừng, nhưng đằng này, theo như một trong những dân oan tỏ bày nỗi lo sợ của ḿnh: “Mười một giờ đêm hôm qua, 200 người tới đó th́ công an cũng theo ḍm ngó, th́ thấy cái t́nh trạng như vậy, thấy những cái cử chỉ như vậy th́ đàng này tụi tôi đă sợ rồi, thấy có những người ở Kiên Giang, cán bộ của Kiên Giang xuất hiện, th́ đàng này tụi tôi mới t́m cách lẩn trốn, không dám đi xe, đi bộ có, đi xe ôm có, trốn tránh bằng nẻo đường mới tập trung về chỗ này. Nhà chùa có tấm ḷng rất là từ thiện. Tụi tôi hiện thời bây giờ hồi hộp không c̣n là ngủ nghê nhắm mắt ǵ được hết, riêng với một ḿnh tôi vừa nói vừa run chứ không phải nói chuyện b́nh thường, không biết bây giờ sinh mạng có c̣n hay là không?”
Bước sang thế kỷ XXI, theo xu hướng phát triển chung của khu vực, của thế giới, đảng và nhà nước ta liên tục lên dây cót cho dân tộc phấn đấu để đuổi kịp tốc độ phát triển về mọi mặt của các nước anh em. Nhưng xem ra đảng và nhà nước các có nhiều chủ trương lớn, th́ đời sống của người dân dường như càng quay quắt, cả dân tộc càng như ch́m sâu trong khổ đau và nước mắt. Đảng và nhà nước càng có nhiều chủ chương lớn, th́ cái được gọi là “dân giàu, nước mạnh, xă hội công bằng, văn minh” mà đảng và nhà nước đề ra xem ra lại càng quá xa vời và ảo tưởng đối với dân tộc. Xem ra càng ngày dân tộc này càng có đông dân nghèo ra phố nằm ngồi vạ vật trước những chủ trương lớn của đảng và nhà nước.
Thiên B́nh
Một số h́nh chụp dân oan trên đường Vơ Thị Sáu, quận 3, Tp. HCM, trưa ngày 23/4/2009:

 

 

 

 

 

Nguồn dcctvn.net