Ông Nguyễn Tấn Dũng trả
lời phỏng vấn VOA: "Việt Nam bảo đảm mọi
người Việt Nam tự do tín ngưỡng, tự do tôn
giáo, có tín ngưỡng hoặc không tín ngưỡng.
Việc tài sản đất đai của các tôn giáo ở Việt
Nam phải thực hiện đúng theo hiến pháp và
pháp luật của Việt Nam. Ở Việt Nam tôi xin
nói rõ với các bạn là không có tài sản của
Vatican ở Việt Nam. Trên lãnh thổ Việt Nam
chỉ có đất đai của đất nước Việt Nam, của
dân tộc Việt Nam, của nhà nước Việt Nam.
Không có bất cứ một tài sản nào của tôn giáo
ở nước ngoài của Vatican là ở Việt Nam.
Những cái đòi hỏi cái gọi là tài sản của
Vatican là một đòi hỏi vô lý và không phù
hợp với hiến pháp và pháp luật của Việt
Nam.".
(http://www.voanews.com/vietnamese/2009-09-19-voa9.cfm)
Ở Việt Nam, cái khẩu hiệu “Nhà nước và nhân
dân cùng làm” xuất hiện nhan nhản trên các
trang báo, trên cửa miệng của các quan chức,
điều đó có nghĩa là bản thân các đồng chí
cộng sản đã phân biệt rõ ràng 2 giới, 2 giai
cấp khác nhau, nhà nước và nhân dân, trong
một đất nước “thống nhất” đã 34 năm vẫn còn
“định hướng” xã hội chủ nghĩa. Khi nói đến
dân tộc, khi nói đến đất nước có nghĩa là
nói đến địa dư và con người của một nước có
chủ quyền, trong đó chủ thể nắm chủ quyền có
cả nhà nước, có cả nhân dân, ấy vậy mà ông
Dũng nhất thời thiếu chữ, khi nói về đất đai
thì đề cập đến nhà nước nhưng nhân dân thì
bỏ quên.
Khi nói đến tài sản đất đai của các tôn
giáo, ông Dũng nói rằng: “phải thực hiện
đúng theo hiến pháp và pháp luật của Việt
Nam”, xin thưa, tại Việt Nam, cái pháp
luật quái gở về đất đai chính là “đất đai
là sở hữu toàn dân, nhà nước thống nhất quản
lý”. Nhưng điều này không còn đúng nữa,
vì đứng trước công luận quốc tế, ông Dũng
dõng dạc tuyên bố: “Trên lãnh thổ Việt
Nam chỉ có đất đai của đất nước Việt Nam,
của dân tộc Việt Nam, của nhà nước Việt Nam”.
Rõ ràng, vế đầu, điều ông nói là một thực
tại ai cũng biết: “Trên lãnh thổ Việt Nam
chỉ có đất đai của đất nước Việt Nam, của
dân tộc Việt Nam”, nhưng khi ông đề cập đến
chủ sở hữu “của nhà nước Việt Nam” mà
nhất thời thiếu chữ hay cố tình bỏ chữ,
không đề cập đến “của nhân dân Việt Nam”
thì có nghĩa ông đã công khai cho công luận
biết cái quyền đứng trên cả chính cái pháp
luật mà do chính ông và bộ sậu ông nghĩ ra.
Vậy thì dân Việt bị cướp trắng đất đai rồi
còn gì.
Phải chăng chính vì cái suy nghĩ ăn cướp có
sẵn trong tâm thức cộng sản rằng đất đai là
của nhà nước Việt Nam, công khai dẹp bỏ đi
cái mỹ từ “nhà nước thống nhất quản lý” được
sử dụng lâu nay, nên Luật Đất Đai, Luật Nhà
Ở và các nghị định, thông tư hướng dẫn đến
nay vẫn cứ bùng nhùng. Hết sổ trắng, sổ
hồng, rồi lại sổ đỏ, sổ xanh… tới đây có lẽ
sẽ là… sổ đen thì phải. Nhưng dù giấy tờ có
màu gì đi nữa, thì muốn có nó thì phải có
“bác” đi trước, dân Việt vẫn hay nói thế và
sẽ còn nói thế khi mà cộng sản còn tồn tại,
cải cách hành chánh chỉ là câu cửa miệng của
quan chức nói ra cho vui tai mà thôi, tham
nhũng, ăn tiền của dân mới là cốt yếu.
Phải chăng chính vì thế mà công viên Thái
Hà, công viên Tòa Khâm sứ, công viên Tam
Tòa, tường rào trường học ở Loan Lý được xây
dựng chóng vánh, trong khi 8 giáo dân Thái
Hà chỉ vì mấy mét tường rào mục nát lại bị
xử lý hình sự. Linh mục, giáo dân thì bị
“quần chúng tự phát” đánh đập với sự bảo kê
của cơ quan công lực. Nhà nước thì có quyền
xây dựng những công trình, dự án “một đêm”
vì cho rằng đó là tài sản “của nhà nước”,
nhưng đã là dân thì không có quyền đòi lại
tài sản đất đai của mình. Biết bao nhiêu vụ
khiếu kiện đất đai từ Bắc chí Nam đã nói lên
điều đó.
Phải chăng chính vì nghĩ thế mà Hoàng Sa –
Trường Sa, Ải Nam Quan, thác Bản Giốc, biên
giới phía Bắc, biển, thềm lục địa, tài
nguyên cứ mất về tay “đàn anh” Trung Quốc,
còn nhân dân thì không có quyền được lên
tiếng, các nhà báo, các blogger, các nhà
hoạt động lần lượt bị bắt, bị an ninh tra
hỏi vì có dính dáng đến “yếu tố Trung Quốc”.
Phải chăng chính vì thế mà nhà nước có cái
quyền “ngậm miệng ăn tiền” rồi quay lại đàn
áp nhân dân? (Bí mật bơm 50 tỉ Đô-la, Trung
quốc cứu nguy Hà Nội,
http://vietcatholic.org/News/Html/71352.htm).
Cũng trong bài trả lời phỏng vấn VOA, ông
Dũng đã cố tình gài bẫy liên quan đến Tòa
Thánh Vatican nhằm có thể gây chia rẽ lương
giáo, cũng như có thể ảnh hưởng đếng bang
giao Tòa Thánh Vatican – Việt Nam. Không
hiểu phái viên VOA đã hỏi ông Dũng những gì,
nhưng câu trả lời của ông Dũng nhắc Vatican
đến ba lần: “…không có tài sản của
Vatican ở Việt Nam”, “Không có bất cứ một
tài sản nào của tôn giáo ở nước ngoài của
Vatican là ở Việt Nam”, “Những cái đòi hỏi
cái gọi là tài sản của Vatican…”. Phải
chăng ông cố tình nhắc đi nhắc lại để gài
bẫy nhằm kích động tinh thần dân tộc chống
Công Giáo. Nhìn lại danh sách đất đai, tài
sản Giáo Hội Công Giáo Việt Nam bị cộng sản
tịch thu vô tội vạ từ 1954 đến nay, rõ ràng
đó là đất đai của các giáo xứ, dòng tu, địa
phận của Việt Nam trực tiếp sở hữu, chứ
không ai nói đó là đất đai của Vatican cả.
Thử lượt qua vài vụ việc: vụ Thái Hà là đất
đai tài sản của Giáo xứ Thái Hà, của Dòng
Chúa Cứu Thế, vụ Tòa Khâm Sứ đó là đất đai
tài sản của Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội, vụ Tam
Tòa là của Giáo xứ Tam Tòa, trường học ở
Loan Lý là của Giáo xứ Loan Lý… Trong các vụ
việc trên, giáo dân, linh mục, giám mục chỉ
đòi hỏi nhà nước hoàn trả lại những gì thuộc
về họ, những đất đai tài sản vốn đã được sử
dụng vào mục đích tôn giáo, y tế, giáo dục,
bác ái xã hội… Ngay cả Tòa Khâm Sứ đã có
những bằng chứng cho thấy đó là đất đai của
Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội cho mượn, chứ nó
chưa hề là tài sản của Tòa Thánh Vatican.
Vậy ông Dũng ba lần nhắc đến Tòa Thánh
Vatican trong câu trả lời có hàm ý gì khi đó
là điều ai cũng biết? Phải chăng, ẩn ý đằng
sau lưng câu trả lời này muốn mọi người hiểu
rằng các vụ đòi đất của người Công Giáo Việt
Nam có sự tiếp tay của Tòa Thánh Vatican, và
ẩn ý thâm độc của ông Dũng là muốn chia rẽ
lương giáo, muốn phá hoại “khối đoàn kết dân
tộc” mà cộng sản thường rêu rao kêu gọi nhân
dân xây dựng, nhưng nhà nước luôn muốn phá
hoại để dễ bề cai trị. Cộng sản thật thâm
độc làm sao!
Mới đây, Bộ Xây Dựng ra công văn số
1878/BXD-QLN ngày 04/09 hối thúc 23 tỉnh
thành “khẩn trương” báo cáo về tình hình
quản lý và sử dụng nhà, đất có nguồn gốc
tôn giáo gởi về Bộ trước ngày 15/09. Đây
không phải là công văn đầu tiên mà là công
văn nhắc nhở, vì trước đó ngày 08/12/2008,
Bộ Xây Dựng cũng đã có công văn số
2437/BXD-QLN yêu cầu các địa phương rà
soát, thống kê và tổng hợp tình hình quản
lý, sử dụng nhà, đất có nguồn gốc tôn giáo
và báo cáo về Bộ trước ngày 30/12/2008. Hóa
ra, mấy chục năm trời, nhà nước tịch thu của
cải, tài sản, đất đai của tôn giáo, nhất là
Công Giáo nhưng chính quyền trung ương không
hề có số liệu của những tài sản mà mình tịch
thu, có phải là vì mức độ “cán bộ hóa” những
tài sản này quan trọng hơn. Đến khi tranh
chấp đất đai liên quan đến tôn giáo thay
phiên bùng nổ, “đang có những diễn biến phức
tạp”, thì nhà nước mới vội vàng thống kê số
liệu để tìm đối sách. Một cơ quan cấp bộ ra
công văn yêu cầu báo cáo, có ra thời hạn nộp
báo cáo, 9 tháng sau phải có công văn nhắc
nhở vì các tỉnh thành chẳng thèm ngó ngàng
lệnh trên. Tại sao thời gian lâu như vậy mà
các tỉnh thành không thèm báo cáo, không dám
báo cáo, không biết đường để mà báo cáo hay
là còn phải cân nhắc để báo cáo, vì đụng đến
tài sản bị “cán bộ hóa” nên thôi? Đặt những
câu hỏi này cũng chính là trả lời cho quy
mô, thủ đoạn chiếm đoạt tài sản của tôn giáo
nhằm tư lợi của cộng sản.
Nên chăng, Giáo Hội Việt Nam cũng cần
thống kê đất đai tài sản bị chiếm đoạt gởi
cho nhà nước để họ có đường mà đối chiếu số
liệu. Vì người bị mất tài sản thì biết của
cải của mình, còn người chiếm đoạt thì lắm
khi đãng trí.