Phù Vân: CẢNG HAMBURG RỰC RỠ MÀU CỜ (Tường thuật buổi lễ Khánh Thành Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg)
Thứ Sáu, Ngày 25/09/2009
Vào lúc 13 giờ ngày thứ Bảy, 12 tháng Chín 2009,
Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn (XDTĐTN) Hamburg
đã hân hoan đón tiếp Tiến sĩ Wolfgang Schaeuble,
Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ, đại diện chính quyền Liên
Bang Đức đến tham dự lễ khánh thành tượng đài tỵ
nạn tại Landungsbruecken Hamburg trong tiếng vỗ
tay hoan hô nồng nhiệt của trên 1200 thuyền nhân
Việt Nam và thân hữu người Đức, kề vai sát cánh
bên nhau dày kín bờ đê của cảng Hamburg từ Cầu
Tàu số 1 (Brücke 1) cho đến Restaurant
Ueberseebruecke.
Số người này có thể đến từ sáng nay, hay đến từ hôm qua, hoặc có người đến từ một vài ngày trước. Trên các bảng nhỏ giương lên, người ta biết được họ thuộc những đơn vị đến từ các quốc gia lân cận như Pháp, Áo, Hòa Lan, Đan Mạch, xa nhất là Hoa Kỳ; và dĩ nhiên đông đảo nhất vẫn là người Việt tại Đức. Họ đến từ Muenchen, Wuertzburg, Saarland, Reutlingen, Frankfurt, Stuttgart, Nuernberg, Moenchengladbach, Bochum, Goettingen, Hannover, Oldenburg, Bremen, Berlin, Hamburg… Nương theo tiếng trống lân, theo hướng của ba lá cờ lớn dựng thật cao – đó là cờ của Đức, cờ vàng ba sọc đỏ và cờ Hamburg, đang tung bay phất phới hướng dẫn họ đến địa điểm tập trung. Tấm biểu ngữ thật lớn căng ngang đập mạnh vào sự chú ý của mọi người hầu như đã nói hết mục tiêu của ngày lễ: Danke Deutschland, Danke Cap Anamur (Cảm Ơn Nước Đức, Cảm Ơn Cap Anamur).
Trước đó, các chính khách và đại diện các đảng
phái của chính quyền liên bang, của tiểu bang
Hamburg và các tiểu bang khác cũng nhận được
những tràng pháo tay nồng nhiệt cùng với hàng
trăm lá cờ cầm tay Đức và cờ vàng ba sọc đỏ phơi
phới phất lên chào mừng. Trong số đó, có ông
Frank Muentefering, Chủ tịch Đảng Dân Chủ Xã Hội
Đức (SPD); ông Arnold Vaatz, phó chủ tịch liên
đảng Thiên Chúa Giáo CDU/CSU tại quốc hội Đức;
bà Prof. Dr. Karin von Welck, bộ trưởng bộ văn
hoá, thể thao và truyền thông của Hamburg, đại
diện cho ông Ole von Beust, thống đốc tiểu bang
Hamburg; ông Heinz Georg Bamberger, bộ trưởng tư
pháp của tiểu bang Rheinland-Pfalz; ông Aiman
A.Mayzek, Tổng Thư Ký Hội
Đồng Trung Ương Hồi Giáo tại CHLB.Đức, thành
viên Ban Chấp Hành đảng FDP tại Aachen.
Đặc biệt là ông Dr.Philipp Roestler (FDP), bộ trưởng kinh kế, lao động và giao thông của tiểu bang Niedersachsen, qua nhân diện và ngoại hình là một người Việt Nam, nên ông được bà con nhiệt liệt đón mừng.
Ngoài ra còn có sự hiện diện của hai nhân vật
quan trọng đó là ông Dr.Ernst Albrecht, cựu
thống đốc tiểu bang Niedersachsen, người đầu
tiên lên tiếng tiếp nhận người Việt tỵ nạn cộng
sản; ông Hans-Ulrich Klose, cựu thống đốc tiểu
bang Hamburg.
Dĩ
nhiên không thể thiếu những vị Cố Vấn của Hội,
như các ông Freimut Duve (SPD), cựu thượng nghị
sĩ đặc trách khối tự do ngôn luận thuộc tổ chức
an ninh và hợp tác của các quốc gia Âu Châu; ông
Frank Alt, phóng viên báo chí và truyền hình
Baden-Baden.
Về phía Việt Nam, có Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác tại Hannover, Tổng Thư Ký Giáo Hội Phật Giáo VNTN Liên Âu và Sư Huynh Hà Đậu Đồng, linh hướng trong viện dưỡng tật Alexianer tại Muenster, cũng là những vị cố vấn của Hội.
Cũng không thể thiếu các ông
Klaus Kluge và Michael Waldi, nhân viên Bộ cầu
đường và thủy lợi tiểu bang Hamburg đã từng làm
việc chung với Hội Xây Dựng Tượng Đài Hamburg.
Và còn rất nhiều vị đại diện của các tổ chức,
hội đoàn khác như Ủy Ban Cap Anamur, Hội Mũ Xanh
(Grünhelme e.V.), quan khách người Đức và người
Việt Nam.
Đặc biệt, ngôi sao sáng chói trong ngày lễ hội
là hai ông bà Christel và Rupert Neudeck đã được
người Việt hiện diện nồng nhiệt chào đón. Những
ánh mắt, những nụ cười, những cái xiết chặt tay,
những vòng ôm, những lời cảm ơn nồng nàn hay
nghẹn ngào nước mắt… Tất cả những cử chỉ đó của
người Việt- của những thuyền nhân đã vượt thoát
chế độ cộng sản Việt Nam 30 năm trước, đã chân
thành nói lên tự đáy lòng lời cảm ơn cao quý
nhất dành cho vị ân nhân đã có ơn cứu tử. Không
có ông, không có Ủy Ban Cap Anamur do ông sáng
lập thì thử hỏi trong số 11.300 thuyền nhân này
có bao nhiêu người còn sống sót hay đã vùi thây
ngoài biển cả?
Ông bà Neudeck, với thái độ khiêm cung và hòa ái
đã ân cần tiếp xúc thân mật với mọi người. Không
rõ, trong con người gầy còm, 70 tuổi đó chứa
đựng một nghị lực mãnh liệt như thế nào! Bởi vì
nếu không có ông, không có những tiềm lực và
tiềm năng của ông, không có sự đồng cảm và đồng
điệu của bạn hữu ông, không có những hậu thuẩn
và vòng quan hệ rộng lớn trong chính giới cũng
như trong giới truyền thông thì dự án xây dựng
tượng đài tỵ nạn làm sao có được thành quả tốt
đẹp như ngày hôm nay…
Ông đã từng theo dõi và biết được nguyện vọng
tha thiết của Hội XDTĐTN Hamburg là muốn thực
hiện cho bằng được một biểu tượng đặt đúng vào
nơi quan trọng có ý nghĩa lịch sử và có tầm vóc
quốc tế để tỏ lòng biết ơn nhân dân Đức, nên ông
cũng vất vả ngày đêm vận động, hay có khi phải
can thiệp với chính quyền các nơi để tháo gở
những khó khăn…
Thế cho nên, thiên thời, địa
lợi và nhân hòa là 3 yếu tố được báo chí, quan
khách Việt Đức nhắc đến nhiều trong ngày khánh
thành tượng đài.
Hai tuần lễ trước đó, thời tiết âm u và mưa gió
bất thường; nhưng đến ngày thứ Bảy, ngày 12
tháng Chín, trời bỗng nhiên quang đãng, nắng ấm
đầu thu chan hòa trên hải cảng. Đúng là “thiên
thời”, hợp với câu khi thương trời cũng chìu
người.
Tượng đài được xây dựng trong một khu vườn
khoảng 50 mét vuông ngay trên bờ đê của hải
cảng. Các loại cây được chọn trồng hài hòa với
hai nền văn hóa đông tây, lại có thêm hai con sư
tử bằng đá cẩm thạch màu trắng đứng chầu hai bên
tượng đài vừa biểu dương một sức mạnh phi
thường, vừa gây ấn tượng quyến rủ hàng ngàn du
khách mỗi ngày ghé mắt vào xem. Đúng là “địa
lợi”!
Thêm nữa, dù gặp bao nhiêu sóng gió và khó khăn
từ ngày thành lập Hội XDTDTN cho đến gần ngày
khánh thành, anh em trong Hội phải cam nhẫn chịu
đựng để đối phó với những áp lực từ nhiều phía.
Từ sự “góp ý” nhẹ nhàng của cộng đồng người Do
Thái so sánh hai tấm bảng bằng đồng họ đã gắn
lên tường ngoài hải cảng sau đệ nhị thế chiến
cũng đủ làm cho người Đức cúi gầm mặt về hành
động vô nhân đã trục xuất con tàu Exodus của
người Do Thái ra biển khơi dưới thời Hitler. Chỉ
một vài dòng góp ý của họ đăng trên tờ báo
Hamburger Abendsblatt ngày 26.11.2006 cũng đủ
làm cho chính quyền Hamburg nao núng có ý định
từ chối dự án của Hội XDTĐTN Hamburg. Thế mới
biết ảnh hưởng của người Do Thái thật mạnh,
nhưng đó chỉ mới nói riêng trong phạm vi truyền
thông mà thôi. Chưa kể đến những áp lực “chính
trị” có thể từ bàn tay cộng sản Việt Nam luồng
lách bên trong qua mắt xích ngoại giao và mậu
dịch, nên chính quyền tiểu bang mới đặt lại “vấn
đề tế nhị” về ngoại giao giữa hai quốc gia với
Hội XDTĐTN để yêu cầu mang tính hâm dọa phải hủy
bỏ mấy chữ “tỵ nạn cộng sản”! Thế nhưng sau lưng
của Hội là một thế lực có tầm vóc, nên cuối cùng
tất cả mọi “khúc mắc” đều được giải tỏa một cách
êm đẹp. Đúng là “nhân hòa” nên mới có quý nhơn
phò trợ!
Chưa bao giờ thấy được sự yên lặng và trang
nghiêm như hôm nay, khi MC trẻ đẹp Phạm Minh Tâm
mời bà Bộ trưởng văn hóa Prof.Dr.Karin von
Welck, đại diện thống đốc tiểu bang Hamburg, lên
đọc lời chào mừng quý vị đại diện chính quyền
liên bang, đại diện các tiểu bang; chào mừng
quan khách và gởi lời cảm ơn cộng đồng người
Việt đã xây dựng cho Hamburg một biểu tượng có
giá trị lịch sử lôi cuốn thêm du khách.
Trong bài diễn văn ngắn gọn nhưng hết sức súc tích, ông Nguyễn Hữu Huấn, chủ tịch Hội XDTĐTN, đã chào mừng và cảm ơn quan khách, đồng thời trình bày lý do tại sao cộng đồng người Việt tại CHLB Đức lại xin phép xây dựng một Tượng Đài nhằm mục đích tỏ lòng biết ơn Ủy Ban Cap Anamur đã cứu sống 11.300 thuyền nhân Việt Nam; đồng thời để cảm ơn chính phủ và nhân Đức đã tiếp nhận và cưu mang số thuyền nhân này trong 30 năm qua. Tượng Đài này là chứng tích về lòng nhân đạo, về tình người của chính quyền và nhân dân Đức. Ông cũng nêu lý do tại sao Tượng Đài lại xây dựng tại nơi đây, vì con tàu Cap Anamur đã hai lần chở thuyền nhân trở về cảng mẹ Hamburg vào các ngày 26.6.1982 và ngày 05.9.1986. Tượng Đài này còn là tấm lòng tri ân của người Việt tỵ nạn, là một tặng phẩm trân trọng gởi đến tiểu bang Hamburg
Đặc biệt trong bài diễn văn của Bộ Trưởng Nội
Vụ, ông Dr.Wolfgang Schaeuble đã khẳng định về
giá trị của hai chữ tự do và tinh thần hội nhập
tự nhiên không bị cưỡng bách của cộng đồng người
Việt, mà trước đây 30 năm họ là những thuyền
nhân, bây giờ họ đã có nhiều thành công về mọi
mặt. Thay mặt chính quyền liên bang, ông khẳng
định rằng”… Tôi phải cảm ơn họ, cảm ơn những sự
đóng góp của họ làm cho đất nước chúng ta phong
phú hơn”.
Tiếp theo ông Frank Muentefering đã nhắc lại nhiều vấn đề khó khăn của nước Đức trong việc cứu giúp người Việt vượt biển, vì vào thời điểm đó không phải ai ai cũng hân hoan tán đồng hành động nhân đạo này. Ông ca tụng ông Neudeck và Ủy Ban Cap Anamur đã phải vượt qua bao nỗi khó khăn, nghi kỵ mới cứu vớt được số thuyền nhân này…
Hai
vị đại diện tôn giáo là Hòa Thượng Thích Như
Điển và Sư Huynh Hà Đậu Đồng đọc lời cầu nguyện
cho linh hồn những người đồng hương thiếu may
mắn đã bỏ mình trên đường đi tìm tự do sớm được
siêu thoát.
Âm vang của tiếng kinh cầu hòa với tiếng sóng
lồng lộng giữa trưa, tựa như có sự hiển linh của
hồn người quá cố quấn quít đâu đây!
Hình ảnh đẹp nhất của cuối buổi lễ cầu nguyện là
hai vị lãnh đạo tinh thần – một áo vàng nhà Phật
và một áo đen nhà Dòng, đã nắm tay nhau mỉm cười
trong tinh thần cảm thông, hòa đồng tôn giáo.
Hai bài quốc ca Đức và Việt Nam Cộng Hòa được nhóm văn nghệ trẻ Hamburg hát lên với tấm lòng sùng kính cao độ. Tất cả quan khách Đức Việt đều nghiêm chỉnh hướng về lá cờ tổ quốc. Riêng số người Việt tứ xứ đổ về đây đều hát lên thật lớn, hát như chưa bao giờ được hát bài quốc ca của mình giữa một hội lễ tưng bừng, hát bằng trái tim nồng nhiệt, hát bằng nước mắt rưng rưng vui sướng.
Giây phút nôn nóng chờ mong đã đến, bà Prof.Dr.Karin von Welck, ông Dr.Ernst Albrecht, ông Dr.Rupert Neudeck, ông Dr.Philipp Roestler và ông Nguyễn Hữu Huấn được vinh dự mời đến cắt băng khánh thành tượng đài.
Tượng Đài là một cuốn sách bằng đồng, dài khoảng
85cm, rộng 60cm và dày 15cm, được dựng trên một
trụ đá hoa cương màu đen, có gắn Logo – huy hiệu
của Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg, nền
vàng với con tàu đang vượt ba làn sóng đỏ. Trên
hai trang sách mở rộng có ghi ba thứ tiếng,
trang bên trái ghi tiếng Đức, trang bên phải ghi
tiếng Anh và tiếng Việt. Nội dung cảm ơn nhân
dân và chính phủ Đức; cảm ơn Ủy Ban Cap Anamur
và Tiến sĩ Rupert Neudeck đã cứu sống 11.300
thuyền nhân qua 3 chuyến tàu Cap Anamur từ năm
1979 cho đến 1987 và để tưởng niệm những đồng
hương tỵ nạn cộng sản đã bỏ mình trên đường tìm
tự do. Dưới cùng có ghi Cộng đồng Người Việt Tỵ
Nạn Cộng sản tại Cộng Hòa Liên Bang Đức, thành
lập ngày 12 tháng 9 năm 2009.
Nào có ai biết rằng đứa con tinh thần này Hội
XDTĐTN Hamburg đã thai nghén và cưu mang gần 4
năm qua, đến nay mới được khai sinh!
Ông Dr.Philipp Roestler, trong cung cách nói
chuyện hết sức lôi cuốn, cho biết rằng, khi ông
nhận lời lên tham dự lễ khánh thành tượng đài
hôm nay, ông đã được nghe những lời khuyến cáo
gây sức ép đến tiến trình chính trị của ông
trong mai hậu, nhưng ông vẫn quyết tâm đến dự.
Ông là người có rất nhiều tương lai tiến thân
trong đảng FDP (Freie Demokratische Partei –
Đảng Dân chủ Tự do). Ông được một gia đình người
Đức nhận làm con nuôi hồi ông mới sáu tháng tuổi
từ một nhà trẻ mồ côi ở miền nam Việt Nam, nên
chúng ta không mấy ngạc nhiên khi ông không nhắc
đến nguồn gốc của mình. Tuy nhiên qua sự tiếp
xúc hết sức thân tình của ông với bà con, người
ta vẫn nhận ra cái “hồn tính” Việt Nam vẫn còn
trong người ông.
Ông Arnold Vaatz, một chính
trị gia lão thành, phó chủ tịch liên đảng
CDU/CSU tại quốc hội Đức, có ảnh hưởng rất lớn
trên chính trường, đã cho biết rằng, sự kiện
người Việt vượt biển đào thoát chế độ cộng sản
Việt Nam từ năm 1979 là nguyên nhân sâu xa đối
với người dân Đông Đức đã phá vỡ bức tường ô
nhục vào 10 năm sau, 1989, đem lại sự thống nhất
của nước Đức.
…
Xen vào chương trình là vài bài trình tấu âm
nhạc và múa lân.
Khi bài bát “Cap Anamur auf dem Meer” chấm dứt, hầu hết chính khách từ giả ra về, thì bà con ùa vào để xem tận mắt hình tượng đài và được chụp những tấm hình lưu niệm.
*
Thay lời kết,
Hình ảnh những người trẻ tuổi thuộc thế hệ thứ
hai hay thứ ba của làn sóng thuyền nhân Việt
Nam, đã tìm đến cảm ơn ông bà Neudeck, mặc dù
vào thời điểm đó họ còn quá ngây thơ hay chưa
chào đời, nhưng họ nói là nghe cha mẹ kể lại,
nếu không có tàu Cap Anamur cứu vớt thì gia đình
họ đã vùi thây ngoài biển cả, nên ơn cứu mạng đó
họ vẫn luôn luôn ghi khắc trong tâm như lời cha
mẹ dạy dỗ.
Hình ảnh những người Việt khắp nơi, trong đó cũng có những người không được tàu Cap Anamur vớt cũng như lứa tuổi thanh thiếu niên, cũng hân hoan đến chúc mừng Ban Tổ Chức đã làm cho họ hãnh diện và hưởng được vinh dự làm người tỵ nạn Việt Nam có văn hóa – là người luôn biết nhớ ơn, mà tượng đài sẽ luôn nhắc nhở cho thế hệ mai sau ghi nhớ mãi điều này.
Hình ảnh những thân hữu người Đức ôm những người Việt và cảm động nói lời cảm ơn, vì người Việt không những đã tạo được những hình ảnh sinh động thật đẹp trong ngày lễ hội mà còn lưu lại một chứng tích lịch sử nói lên được tinh thần nhân đạo của dân tộc Đức, rửa được vết ô nhục do tiền nhân của họ để lại vì đã gây ra tội ác đối với dân tộc Do Thái. Từ đây người Đức – nhất là mỗi khi đến viếng cảng Hamburg, có quyền ngẩng cao đầu tự hào về hành động nhân đạo của dân tộc mình.
Và cũng từ đây cảng Hamburg không những chỉ mang tên là Cửa Ngõ Đi Ra Thế Giới (Das Tor zur Welt); mà còn được gọi là Cửa Ngõ Đi Đến Tình Người (Das Tor zur Menschlichkeit).
Nơi đây, tượng đài tỵ nạn là một điểm hẹn lý tưởng cho những người muốn gặp nhau, ngồi tâm tình bên thềm tượng đài ngắm những chuyến tàu xuôi ngược để có dịp vọng hướng về những hải cảng của quê hương Việt Nam mà chúng ta đã phải cắt ruột ra đi.
Điều vui mừng và đáng ca ngợi
hơn hết trong ngày khánh thành tượng đài là
người Việt khắp nơi đã cùng đến với nhau bằng
một tấm lòng.
Xin trân trọng giữ vẹn tấm lòng đó để không còn
chỗ cho những ganh ghét tỵ hiềm hay thù hận sinh
sôi nảy nở được.
Và hy vọng ngày khánh thành tượng đài sẽ là ngày
đánh dấu của tình thương yêu, đoàn kết trong
công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân
quyền cho Việt Nam.
• Phù Vân
Hamburg – tháng 9.2009
(Hình của Nguyễn Quý Đại )
Bài viết của Rupert Neudeck (Bản dịch của các anh trong Hội xây dựng tượng đài)
Ngày tri ân nhân dân
Đức
Rupert Neudeck
Thuyền nhân Việt Nam Tỵ Nạn tri ân việc cứu vớt và tiếp nhận họ vào nước Đức – Khánh thành Tượng Đài Tỵ Nạn tại hải cảng Landungsbrücken Hamburg
Bia tưởng niện của người Do Thái và Tượng đài của người Việt tỵ nạn CS tại cảng Hamburg.
Giới truyền thông quá bận rộn với những cuộc bạo động và phá hoại tại khu phố Schanzenviertel ở Hamburg và sau đó là buổi biểu tình của một nhóm người thuộc đảng NPD (Nationaldemokratische Partei Deutschland – Đảng Dân Chủ Quốc Gia Đức tại khu St. Georg gần nhà ga. Nếu biết chờ đợi thì giới truyền thông đã có thêm được một tin vui sốt dẻo: Ngày 12 tháng chín 2009, lúc 13 giờ, người Việt Nam tại Đức đã thể hiện lòng tri ân của họ với nước Đức về việc cứu vớt họ trên biển Đông qua buổi lễ khánh thành một tượng đài. Họ đặc biệt cám ơn nhân dân và chính quyền Đức. Con tàu Cap Anamur đã khởi hành ngày 09.08.1979 từ hải cảng Kobe, Nhật Bản, để bắt đầu chuyến hải hành đầu tiên đi cứu người.
Và bây giờ những người Việt Nam, hiện nay là những công dân Đức mới, là nhóm người ngoại quốc hội nhập tốt nhất, nhân kỷ niệm 30 năm hiện hiện diện, muốn gửi lời tri ân đặc biệt đến nhân dân Đức, những người mà trước đây từ tháng bảy năm 1979 và đã mãi liên tục ủng hộ tài chánh cho các con tàu Nhân Đạo (tính cho tới cuối cùng tổng cộng là 29 triệu Đức Mã).
1.200 người Việt đã có mặt nơi đây trong ánh nắng chan hòa tại nơi mà trước đây con tàu Cap Anamur đã trở lại Hamburg, để khánh thành tượng đài.
Một niềm vui lớn cho người Việt Nam và người Đức là sự có mặt của nhiều chính khách, đã dành riêng hai giờ đồng hồ, tách ra khỏi các cuộc vận động tranh cử, để đi về Hamburg. Ông Bộ Trưởng Nội Vụ Liên Bang, tiến sĩ Wolfgang Schäuble, đã „sẵn lòng“ đến tham dự, như trong thư ông viết cho chúng tôi. Ông chủ tịch đảng SPD (Sozialdemokratische Partei Deutschland – đảng Dân Chủ Xã Hội Đức) cũng đã nhận lời đến Hamburg, rất tự phát và rõ rệt. Sự có mặt của ông Bộ Trưởng Kinh Tế tiểu bang Niedersachsen, tiến sĩ Philipp Roesler, đại diện cho Thống Đốc tiểu bang, đã được chào đón đặc biệt bằng những tràng pháo tay nồng nhiệt, bởi lẽ những người hiện diện đều biết rằng, ông Roesler 3 tuổi đã được một gia đình người Đức đón từ Việt Nam về làm con nuôi. Ngoài ra còn có sự hiện diện của ông Arnold Vaatz, phó chủ tịch nhóm dân biểu hạ viện liên bang của liên đảng CDU/CSU, ông Barmberger, bộ trưởng tư pháp của tiểu bang Rheinland Pfalz, bà Prof.Dr.Karin von Welck, bộ trưởng văn hóa tiểu bang Hamburg, cũng như ông Freimut Duve, nguyên đặc trách viên cho Tự Do Truyền Thông của OSZE (Organisation für Sicherheit und Zusammenarbeit in Europa).
Bên cạnh những bài nói chuyện ngắn của các chính trị gia Đức là bài nói chuyện của ông Thomas H. Nguyen và của một thanh nữ Việt Nam được xem là cao điểm của buổi lễ.
Buổi lễ lại được tăng phần long trọng qua bài quốc ca Đức do 1.200 người Việt hiện diện đồng ca. Đây là điều mà trong xã hội Đức có lẽ chưa từng xảy ra bao giờ; đó là một khoảnh khắc tuyệt vời, trang trọng và hân hoan.
Nhưng nếu ai nghĩ rằng, khi những công dân Đức mới này muốn nói lên lời tri ân thì họ sẽ được tạo điều kiện dễ dàng, thì kẻ đó chỉ vì chưa biết đầy đủ thông tin.Ba năm trước đây, Phủ thống đốc tiểu bang Hamburg đã cho rằng, dự án đặt một tượng đài của người Việt tỵ nạn tại cảng Hamburg (Landungsbrücken) là hoàn toàn không đúng chỗ và không thể chấp nhận được. Để trả lời lá thư đầu tiên ngỏ ý về chuyện xây tượng đài này, phủ thống đốc của thành phố tự do và thương mại Hamburg đã viết: Một thể loại tượng đài như thế không được phép dựng ở Landungsbrücken, „bởi lẽ ở đó đã có hai tấm bảng tưỏng niệm, mà trong tương quan của nó đối với người tỵ nạn Do Thái có liên hệ rõ ràng với lịch sử nước Đức, trong đó ghi lại những lỗi lầm của người Đức.“ Nếu bây giờ người ta dựng một tượng đài của thuyền nhân Việt Nam, thì „có thể sẽ bị cảm nhận là tìm cách để tương đối hoá việc săn đuổi người Do Thái và tội ác diệt chủng của người Đức.“ Và vì thế ngày 08 tháng ba 2006, người Việt tỵ nạn đã bị từ chối việc thực hiện tượng đài của họ, sau khi người ta đã cân nhắc kỹ lưỡng.
Thật không dễ dàng để thuyết phục phủ thống đốc tiểu bang Hamburg thay đổi quan điểm quái gở này. Gần như người ta có cảm giác phủ thống đốc muốn nói rằng: Bên cạnh những lỗi lầm và nhục nhã xa xưa ấy, thì những thế hệ người dân Đức nối tiếp sau này không được phép nhớ lại điều gì khác, ngoài một lịch sử tội lỗi của mình. Nhưng phủ thống đốc Hamburg đã quên rằng, đó là thành quả to lớn của người dân Đức, đã không để bị hoang mang nhưng đã tạo cơ hội để có thể cứu người; và chính điều này phải nằm trong những ký ức của lịch sử nước Đức.
Mãi cho đến kết cuộc vẫn có
những cố gắng để tạo ra khó khăn cho những người
đứng ra tổ chức buổi lễ này. Tượng đài đã không
được phép lớn hơn một phân so với biểu tượng của
người Do Thái ghi lại lỗi lẩm của người Đức. Và
khi mọi chuyện đã xong thì Đại Sứ Quán của nước
Cộng Hoà Nhân Dân Việt Nam lại nhúng tay vào.
Và sau đó người ta yêu cầu sửa đổi một số đoạn
trong bản văn được ghi khắc trên tượng đài. Họ
muốn xóa bỏ đoạn văn đã được ghi là: “người Việt
tỵ nạn vượt biển chỉ vì trốn chạy nạn CỘNG SẢN“,
thay vào đó là: “người Việt bỏ nước ra đi…không
vì ai cả”. Rồi người ta còn yêu cầu trên tượng
đài này họ không được viết: „người tỵ nạn“, mà
chỉ nên viết là „con người“.
Đối với dân biểu đảng CDU Arnold Vaatz thì điều này đã là quá đáng. Ông đã viết một lá thư gởi trực tiếp cho thống đốc tiểu bang Hamburg rằng: „Tôi yêu cầu ông hãy rút lại việc kiểm duyệt một cách trơ tráo như thế từ các cơ quan của ông. Theo tôi, đây là một điều không thể chấp nhận được, khi ngay tại Hamburg, một thành phố nổi tiếng trên thế giới về tinh thần yêu mến tự do, bao dung và nhân quyền, lại xuất hiện một bầu khí của sự cúi mình như một con mèo nhỏ trước những học thuyết phản nhân tính, để rồi một nạn nhân không được phép nêu rỏ danh tính của thủ phạm và những tội ác của chúng“.
Đại Sứ Quán Việt Nam tìm đến ông bộ trưởng tiểu bang tiến sĩ Philipp Roesler. Họ cho ông biết rằng, nếu ông không đến tham dự lễ khánh thànhTượng Đài tại Hamburg thì chuyến công du Việt Nam sắp tới của ông sẽ tốt đẹp hơn. Dĩ nhiên ông Philipp Roesler đã không khước từ sự tham dự của ông.
Buổi lễ đã là một bằng chứng sống động về những gì xã hội Đức đã học và thể hiện được trong những thập niên qua. Việc tiếp nhận và sự hội nhập tốt đẹp của người Việt là một bằng chứng đẹp đẽ về một nước Đức hoàn toàn khác và hoàn toàn mới. Nước Đức đã tiếp nhận những con người này đến với mình,và bây giờ những con người đó đã thật sự trở thành những công dân Đức. Việc hát Quốc Ca Đức chính là một biểu hiện đẹp nhất cho sự kiện này.
Ein Tag des Dankes an
die deutsche Bevölkerung
Rupert Neudeck
Die Medien waren voll von den Krawallen und
Ausschreitungen im Hamburger Schanzenviertel im
Anschluss an eine NPD Demonstration im
Bahnhofsnahen Viertel St. Georg. Ergänzend
hätten dieselben Medien mit einer sensationell
guten Nachricht aufwarten können: Die
Vietnamesen in Deutschland bedankten sich am 12.
September um 13 Uhr mit der Enthüllung eines
Gedenksteines für die Rettung aus dem
Süd-Chinesischen Meer. Sie bedankten sich ganz
ausdrücklich bei der Deutschen Bevölkerung und
bei der deutschen Regierung. Die Cap Anamur war
am 9. August 1979 aus dem japanischen Hafen Kobe
ausgelaufen zu ihren ersten Rettungsfahrten.
Nun wollten die Vietnamesen, die mittlerweile
schon als die bestintegrierte ausländische
Gruppe deutscher Neubürger gelten, das 30jährige
verbinden mit einem ausdrücklichen Dank an die
deutsche Bevölkerung, die seinerzeit im Juli
1979 mit einer ersten großen und immer
weitergehenden Spenden (insgesamt am Ende 29 Mio
DM) das Schiff möglich gemach hatte.
1200 Vietnamesen waren erschienen und bei
strahlendem Wetter wurde genau an dem Ort, an
dem damals die Cap Anamur zurück in Hamburg
anlegen konnte, der Gedenkstein enthüllt.
Zur großen Freude der Vietnamesen und der
Deutschen hatten sich mehrere Repräsentanten der
Politik aus dem Wahlkampf für zwei Stunden
befreit und waren nach Hamburg gekommen. Der
Bundesminister Dr. Wolfgang Schäuble war „gerne“
gekommen, wie er uns geschrieben hatte. Ebenso
spontan und sofort eindeutig hatte der SPD
Vorsitzende Franz Müntefering sich nach Hamburg
ausgemacht. Anwesen waren auch der
Stellvertretende Ministerpräsident und
Wirtschaftsminister der Niedersächsischen
Landesregierung, Dr. Philipp Rösler, der mit
besonders großem Applaus begrüßt wurde, wissen
die Anwesenden ja, dass Roesler als 3 jähriges
Kind aus Vietnam von einer deutschen Familie
adoptiert wurde. Anwesend der stellvertretende
Vorsitzende der CDU/CSU Bundestagsfraktion,
Arnold Vaatz, und der Justizminister des Landes
Rheinland Pfalz Bamberger, die Senatorin Prof.
von Welck, sowie Freimut Duve, ehemals
Beauftragter für die Freiheit der Medien der
OSZE.
Der Höhepunkt der Veranstaltung waren neben den
kurzen Reden der deutschen Politiker die Rede
des Vietnamesen Thomas Huu Nguyen und einer
jungen Vietnamesin (siehe Link unten).
Alles wurde noch gesteigert durch das Absingen
der deutschen Nationalhymne durch die anwesenden
1200 Vietnamesen. Das hat die deutsche
Öffentlichkeit wohl noch nicht erlebt, ein so
wunderbarer und feierlicher und fröhlicher
Moment.
Wer nun aber meinen würde, es würden neuen
deutschen Bürgern leicht gemacht, wenn sie sich
bei den Deutschen bedanken wollen, der ist nicht
gut informiert. Der Hamburger Senat hatte vor
drei Jahren den Plan dieses Gedenksteins an den
Landungsbrücken für völlig deplaziert und nicht
möglich erklärt. Auf den ersten Brief mit der
Ankündigung dieser Gedenkdemonstration reagierte
der Senat der Freuen und Hansestadt Hamburg mit
einem Brief: Es würde nicht angehen, an den
Landungsbrücken einen solchen Gedenkstein zu
platzieren, „weil es dort schon zwei
Gedenktafeln gäbe, die mit ihrem Bezug zu
jüdischen Flüchtlingen einen klaren
Anknüpfungspunkt zur deutschen Geschichte haben
und auch deutsche Schuld reflektieren“. Wenn man
jetzt dort die geplante Gedenktafel für die
vietnamesischen Bootsflüchtlinge anbringe,
„könnte das als Versuch einer Relativierung der
Judenverfolgung in Deutschland und des Holocaust
empfunden werden.“Deshalb wurde den Vietnamesen
am 8. März 2006 gesagt, das Anliegen, diesen
Gedenkstein zu setzen, könne man nach
eingehender Abwägung nicht unterstützen.
Es war gar nicht so einfach, den Senat von einer
so hanebüchenen Idee abzubringen. Es schein fast
so, als wolle der Senat sagen: Neben der
deutschen Schuld und Schande darf für die
künftigen Generationen der Deutschen nichts
anderes in Erinnerung bleiben als diese
Reflexion deutscher Schuldgeschichte. Dass aber
diese große Leistung der deutschen Bevölkerung,
sich nicht irritieren zu lassen und die Rettung
von Menschenleben zu ermöglichen, gerade neben
diese Erinnerung an deutsche Geschichte
unweigerlich gehört, hatte der Senat der Freien
und Hansestadt Hamburg vergessen.
Es gab bis zum Schluß immer wieder Versuche, den
Organisatoren dieser Feier das Leben schwer zu
machen. Der Gedenkstein durfte nicht einen
Zentimeter größer sein als der Gedenkstein, der
an deutsche Schuld erinnert. Als alles schon
fertig war, gab es Einreden der Botschaft der
Volksrepublik Vietnam.
Daraufhin sollten einige Passagen aus dem
Gedenksteintext geändert werden. Die Vietnamesen
sollten nicht mehr „vor den KOMMUNISTEN“,
sondern einfach nur auf der Flucht vor niemandem
gewesen sein. Und man bat sie sogar, sich auf
dem Gedenkstein nicht mehr als „Flüchtlinge“,
sondern nur noch als „Menschen“ wiederzufinden.
Das wurde dann dem CDU Abgeordneten Arnold Vaatz
zu viel Er schrieb dem Ersten Bürgermeister von
Hamburg, Ole von Beust: „Ich bitte Sie, diesen
dreisten Zensurversuch Ihrer Behörde
zurückzunehmen. Ich halte es für unerträglich,
wenn in der Stadt Hamburg weltweit bekannt für
Freiheitsliebe, Toleranz und Menschenwürde – ein
Klima der Katzbuckelei vor menschenverachtenden
Ideologien einziehen sollte, in der man Täter
und ihre Verbrechen nicht mehr beim Namen nennen
darf“.
Die Vietnamesische Botschaft versuchte es noch
einmal bei dem Landesminister Dr. Philipp
Roesler. Dem wurde bedeutet, dass es besser für
eine bevorstehende Reise nach Vietnam wäre, wenn
er zu der Enthüllung des Gedenksteins nicht
erscheinen würde. Roesler sagte natürlich seine
Teilnahme nicht ab.
Die Veranstaltung war ein lebendiger Beweis
dafür, was die deutsche Gesellschaft in den
vergangenen Jahrzehnten alles gelernt und
geleistet hat. Die Aufnahme und die gelungene
Integration der Vietnamesen stellt einen schönen
Beweis dar für das ganz andere und neue
Deutschland. Es hat Menschen bei sich
aufgenommen, die jetzt davon sprechen, dass sie
auch mit dem Herzen deutsche Bürger geworden
sind. Das Absingen der deutschen Nationalhymne
war nur der schönste Ausdruck dafür.
Nguồn //nguoivietboston.com/?p=1559
- Quyền sở hữu công dân về nhà đất và cách ứng xử của Nhà nước. 20/9/2009
- Nhà cầm quyền CSVN thẳng tay đàn áp Giáo dân Loan Lý, GP Huế. 20/9/2009
- Khởi Tố Luật Sư Lê Trần Luật Về Tội Trốn Thuế. 19/9/2009
- 40 năm di sản Hồ Chí Minh !. 18/9/2009
- Hà Nội, sắp ra ngõ đụng… “tiến sĩ”. 18/9/2009
- Giải quyết các rắc rối về nhà đất tôn giáo. 18/9/2009
- Vụ giáo xứ Loan Lý: 18/9/2009
- Trần Trung Đạo: Phong Trào Dân Chủ Việt Nam, Thử Thách và Triển Vọng.
- Thư của một người con giáo xứ Loan Lý xa quê hương gửi về giáo xứ cũ mến thương.
- Vụ bạo động tại giáo xứ Loan Lý, Lăng Cô.
- Hình ảnh & âm thanh về cuộc biểu tình. chống TT VC Nguyễn Tấn Dũng đến Đan Mạch an mày, buôn dân ngày 16/9/2009 tại thủ đô København, Đan Mạch. 16/9/2009
- Các thành viên IDS nói gì về quyết định giải thể?.
- Lại chuyện cái lề trái, lề phải!
- ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM NÊN ĐI KIỆN…
- YỂM TRỢ PHONG TRÀO DÂN CHỦ TRONG NƯỚC LÀ MỞ ĐƯỜNG TƯƠNG LAI.
- Muốn bắt thì bắt muốn thả thì thả.
- Mẹ Nấm: tức tưởi, cay xót khi phải đóng cửa trang blog.
