Đạo từ của Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ về việc chấn chỉnh Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam cùng đường lối, lập trường của GHPGVNTN trước hiện t́nh đàn áp của Nhà cầm quyền Cộng sản

2009-03-04 | | PTTPGQT

 
PARIS, ngày 4.3.2009 (PTTPGQT) - Pḥng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin đăng tải dưới đây bản Thông tư đề ngày 4.3.2009 của Vụ trưởng Gia Đ́nh Phật tử vụ trực thuộc Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN), công bố toàn văn Đạo từ của Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo tại Hội nghị Huynh trưởng Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam thu hẹp ở chùa Giác Hoa, Saigon.

Nội dung Đạo từ rất quan thiết trong việc chấn chỉnh tổ chức Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam trước nguy cơ xâm lấn và đồng hóa của Giáo hội Phật giáo Nhà nước. Cùng th́ một danh xưng Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam, nhưng lập trường chia thành hai nhánh. Một nhánh thuộc “Phân ban Gia Đ́nh Phật tử” của Giáo hội Phật giáo Nhà nước chiếu điều 21, tiết 3, Hiến chương của Giáo hội Nhà nước. Nhánh kia là nhánh Truyền thống, tức trực thuộc và trung thành với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN).

Lâu nay, các anh chị em Huynh trưởng và đoàn sinh Gia Đ́nh Phật tử ở hải ngoại cứ “vui vẻ” hoạt động theo hệ thống Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam của Ban Hướng dẫn Trung ương trong nước do ông Nguyễn Châu làm trưởng ban, tưởng rằng tổ chức này trực thuộc GHPGVNTN. Nhưng không ai ngờ nhánh ông Nguyễn Châu đă quy thuận và đặt dưới sự lănh đạo của Giáo hội Nhà nước. Đạo từ xác nhận việc này.

Một vấn đề khác ở hải ngoại ít ai tỏ tường là sự ra đời của một tổ chức mới mang danh “Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam Trên Thế giới” sau cuộc họp tại Ấn Độ năm 2004 dưới sự chỉ đạo của Thượng tọa Tuệ Sỹ. Danh xưng này không hề có trong Hiến chương của GHPGVNTN. Mục tiêu của tổ chức tách ly này hiến ḿnh làm công cụ tuyên truyền cho Hà Nội để phản công GHPGVNTN từ quốc nội ra quốc tế - “một âm mưu nham hiểm”.

Đạo từ của Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ cảnh giác nguy cơ và âm mưu hiện nay nhà cầm quyền Cộng sản đang muốn h́nh thành một “Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất thứ hai” tiếm danh Giáo hội Thống nhất nhưng là “Thống nhất với Nhà nước”. Ḥa thượng cũng nhấn mạnh đến vai tṛ của Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam chung dự với GHPGVNTN “tranh đấu giành lại Pháp Lư Sinh Hoạt Tự Do cho Giáo Hội tức là tranh đấu làm sao cho Dân Tộc được tự do, được tự quyết định vận mệnh của bản thân ḿnh, của đất nước ḿnh. (…) tức phải hiểu việc vận động của Giáo Hội liên quan đến cả vận mệnh của Dân Tộc, mà cụ thể nhất là vấn đề Vẹn toàn lănh thổ”.

Sau đây là nguyên văn Đạo từ quan trọng dành cho thế hệ trẻ Phật giáo :


 
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT

VIỆN HÓA ĐẠO

TỔNG VỤ THANH NIÊN
GIA Đ̀NH PHẬT TỬ VIỆT NAM


VP : Chùa Giác Minh - K356/42 Đường Hoàng Diệu - Thành Phố Đà Nẵng

Phật lịch 2552
Số : 0209 GĐPTV/TT/VT


 
THÔNG TƯ

CỦA VỤ TRƯỞNG GIA Đ̀NH PHẬT TỬ VỤ

GIA Đ̀NH PHẬT TỬ VIỆT NAM


Kính Gởi :
- BAN HƯỚNG DẪN GIA Đ̀NH PHẬT TỬ CÁC CẤP QUỐC NỘI VÀ HẢI NGOẠI
- HUYNH TRƯỞNG GIA Đ̀NH PHẬT TỬ CÁC CẤP QUỐC NỘI VÀ HẢI NGOẠI

Trích yếu


ĐẠO TỪ

của Đại lăo Ḥa thượng Viện trưởng Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN,
tại Hội nghị Huynh trưởng GĐPT/VN thu hẹp ngày 15.11.2008
ở chùa Giác Hoa - Saigon


*****

Ngày 15 tháng 11 năm 2008, Hội Nghị Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam Thu Hẹp được triệu tập tại Chùa Giác Hoa - SàiG̣n. Đây là Hội Nghị đầu tiên của Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam được Viện Hoá Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, chủ tŕ kể từ sau năm 1975.

Hội Nghị Huynh Trưởng Thu Hẹp nầy có mục đích tu chính một số điều khoản trong Nội Qui Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam và Qui Chế Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam mà các Ban Hướng Dẫn Tiền Nhiệm đă lạm dụng danh nghĩa Đại Hội Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử Toàn Quốc để sửa đổi, nhằm tách dần sinh hoạt Gia Đ́nh Phật Tử ra khỏi sự kiểm soát của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất để tự do thực hiện ư đồ riêng tư của ḿnh.

Hội Nghị Huynh Trưởng Thu Hẹp nầy được Hoà Thượng Viện Trưởng Viện Hoá Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, đích thân Chứng Minh và Ban Đạo Từ minh định các điểm quan trọng sau đây :

1/. Minh định pháp lư của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đối với sinh hoạt Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam.

2/. Minh định thái độ dứt khoát của Giáo Hội đối với các tổ chức tiếm danh Gia Đ́nh Phật Tử, nhất là tổ chức “Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới”.

3/. Minh định sự sinh hoạt hợp pháp của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất trước những luận điệu xuyên tạc của Chính Quyền.

4/. Minh định công cuộc đ̣i hỏi pháp lư của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất hiện nay gắn liền với sự đ̣i hỏi Tự Do, Dân Chủ của Dân Tộc Việt Nam

5/. Minh định vai tṛ dẫn đạo của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất trong công cuộc bảo vệ Toàn vẹn lănh thổ, nhất là hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

6/. Minh định đường hướng dứt khoát của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất trong công cuộc giải trừ Pháp Nạn và Quốc Nạn hiện nay.

Thưa các Anh Chi Em Huynh Trưởng

Đạo Từ của Hoà Thượng Viện Trưởng Viện Hoá Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, là một văn kiện quan trọng định hướng cho công cuộc sinh hoạt của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam trong giai đoạn hiện tại. V́ thế Đạo Từ được công bố sau đây nhằm mục đích để Anh Chị Em Huynh Trưởng thẩm định lại nhận thức của chính ḿnh và thể hiện trách nhiệm của ḿnh với sự tồn vong của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cùng sự tồn vong của Dân Tộc Việt Nam :

 
ĐẠO TỪ

CỦA H̉A THƯỢNG VIỆN TRƯỞNG VIỆN HÓA ĐẠO
(Pḥng Thông tin Phật giáo Quốc tế mạn phép phân đoạn và đặt tiêu đề cho dễ đọc và hiểu)

 
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Kính bạch Chư Tôn Hoà Thượng, Thượng Tọa trong Hội Đồng Lưỡng Viện,

Tôi xin phép được thay mặt quí vị hiện diện để ngỏ đôi lời với các đạo hữu Huynh trưởng Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam về dự Hội Nghị Huynh Trưởng Thu Hẹp hôm nay.

Thưa quí Đạo Hữu,

Tôi rất vui mừng được biết quí Đạo Hữu hôm nay vân tập về đây, trước hết lễ Phật và Giỗ Tổ Nguyên Thiều nhân ngày húy kị của Ngài. Nhân dịp này quí Đạo Hữu mở cuộc Hội Nghị Huynh Trưởng Thu Hẹp để giải quyết một số vấn đề khó khăn tồn tại từ hàng chục năm qua, nhằm chấn chỉnh lại hàng ngũ Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam, góp phần cùng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vượt qua cơn Pháp nạn và Quốc nạn. Nhân cơ hội này, tôi xin bày tỏ một số nhận xét về t́nh trạng Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam hiện nay, mong quí Đạo hữu quan tâm và t́m ra phương pháp chấn chỉnh, để từ nay Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam sẽ có cơ sở vững chắc hầu sinh hoạt theo đúng đường hướng của Giáo Hội.

Như quí đạo hữu đă biết, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất được thiết lập và lấy lại tư cách Giáo hội từ năm 1964 sau khi Dụ số 10 bị hủy bỏ. Tuy ra đời dưới thể chế tự do và dân chủ nhưng Giáo Hội vẫn gặp không ít khó khăn trong sự tồn tại và phát triển.

Sau năm 1975, dưới thể chế Cộng Sản, sự khó khăn trở nên vô cùng khắc nghiệt, nhất là sau khi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam của Nhà Nước được thành lập vào cuối năm 1981, gây ra những chia rẽ, khủng hoảng lớn nhất trong Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất của chúng ta. Cả nhân sự lẫn tài sản của Giáo Hội đều bị cưỡng đoạt, bản thân Hội Đồng Lưỡng Viện Tăng Thống và Hóa Đạo không c̣n đất để sống, mỗi người một nơi, người bị giết, người vào tù, người biệt xứ. Trong hoàn cảnh đó, các Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử nói riêng và các đơn vị Gia Đ́nh Phật Tử nói chung lâm cùng cảnh ngộ.

 
Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam bị phân đôi : Phân ban theo Nhà nước, Truyền thống trung thành với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất

Tuy nhiên lúc đầu tản mát mỗi người mỗi phương nhưng chưa đến nỗi trầm trọng lắm. Thế rồi hơn mười năm sau, nhà cầm quyền Cộng sản quyết định đặt ra “Phân Ban Gia Đ́nh Phật tử” nhằm bắt buộc các đơn vị Gia Đ́nh Phật Tử phải sinh hoạt trong ḷng Giáo Hội Nhà Nước nếu không theo là bất hợp pháp. Nhưng họ đă thất bại cho dù cả Giáo Hội và Chính Quyền t́m mọi cách để vận động, khủng bố, đe dọa nhưng đa số Gia Đ́nh Phật Tử vẫn giữ vững sinh hoạt dưới danh nghĩa Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Kể từ đó Gia Đ́nh Phật Tử nghiễm nhiên chia thành hai mảnh : Phân Ban và Truyền Thống. Thế nhưng khó khăn một lần nữa lại đến với Gia Đ́nh Phật Tử truyền thống khi đạo hữu Nguyễn Châu tự ư tham dự phiên họp Cấp Dũng với đạo hữu Vơ Đ́nh Cường, Tống Hồ Cầm, Nguyễn Xuân Quyền do Ḥa Thượng Minh Châu triệu tập. Đạo Hữu Nguyễn Châu đă kư biên bản đặt Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam vào trong Pháp lư của Giáo Hội Nhà Nước. Từ đó một tổ chức Gia Đ́nh Phật Tử theo Giáo Hội Nhà Nước nhưng không công khai chính thức, cứ lập lờ để đánh lừa quần chúng. Rồi họ ra báo Sen Trắng, rồi họ giải thích cho Huynh trưởng và Đoàn sinh Gia Đ́nh Phật Tử một đường lối trái ngược với đường lối của Giáo Hội, dù họ vẫn lấy danh nghĩa Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam nằm trong hệ thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Ông Nguyễn Châu vẫn lấy danh nghĩa Trưởng Ban Hướng Dẫn Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam. Đấy là điều rất nguy hiểm cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất chúng ta.

Rồi họ cứ tiếp tục lập lờ như thế cho đến tận hôm nay. Tôi biết rơ các sự kiện này, nhưng điều đáng tiếc là trước đây cùng ở trong Viện Hóa Đạo nhưng mỗi người một việc. Tôi lo việc khác nên đối với Gia Đ́nh Phật Tử tuy nắm rơ nguyên tắc nhưng không trực tiếp tham gia sinh hoạt, cũng như không có cơ hội gần gũi với các anh chị Huynh trưởng và các em đoàn sinh trong Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam. Kể từ khi nhận trọng trách lănh đạo Giáo Hội nhưng sống trong t́nh trạng quản chế nên ít ai dám đến gặp tôi. Cho nên hệ thống sinh hoạt hằng ngày không biết như thế nào. Từ đó trở đi chẳng biết ai là thật ai là giả, rất khó phân biệt. Ông Nguyễn Châu vẫn hô hào trung trinh với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, nhưng Ông lại đi họp với Giáo Hội Nhà Nước do Ḥa Thượng Minh Châu đại diện, kư biên bản đặt Gia Đ́nh Phật Tử nằm trong pháp lư của Giáo Hội Nhà Nước mà vẫn cứ tự xưng là Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam trực thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Làm sao chúng ta tin được. Hơn nữa họ lại bám lấy cái Qui Chế Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam và Nội Qui Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam làm đường hướng chính thức để hoạt động, bất chấp cả Hiến Chương của Giáo Hội. Họ nói là tôn trọng Hiến Chương nhưng họ không làm một việc ǵ để củng cố tổ chức cũng như đóng góp vào sự phục hoạt của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, họ có một con đường riêng như các Đạo hữu đă biết.

 
“Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam Trên Thế Giới” ra đời trong mờ ám và âm mưu

Thế rồi cho đến năm 2004, một hôm Thượng tọa Thanh Huyền, Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Thanh Niên có đưa đến Thanh Minh Thiền Viện cho tôi một cái Biên Bản “Đại Hội Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới” họp tại Bồ Đề Đạo Tràng bên Ấn Độ xin tôi phê chuẩn. Đọc nội dung tôi thấy trong danh sách toàn người ngoài nước, chứ trong nước không thấy có dự họp. Tôi thưa với Thầy Thanh Huyền rằng : Trong Hiến Chương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất chưa có tổ Chức “Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới”, mà chỉ có “Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam” đang sinh hoạt lâu nay, thành ra tôi không thể phê chuẩn. Thượng Tọa Thanh Huyền đành đem biên bản ra về.

Khoảng một tuần sau đạo hữu Nguyễn Châu đích thân đến cùng với mười mấy vị nữa. Trong đó có một người trước đây thường hay đến tiếp xúc với tôi, đó là đạo hữu Nguyễn đ́nh Khôi. Đạo hữu Khôi đến rất nhiều lần nhưng đặc biệt là lần nào cũng có một người đi theo mà tôi không biết tên và đạo hữu Khôi cũng không giới thiệu. Mỗi lần người đó đến th́ trong thâm tâm tôi thấy nó khác lạ nhiều lắm, nhưng mà tôi đă quen cảnh đó rồi. Người đó không bao giờ chào tôi, không nói một lời, cứ ngồi lắng nghe tôi nói chuyện với đạo hữu Khôi. Khi từ giả cũng lẳng lặng ra về, không chào không hỏi. Loại người đó sau năm 1975 tôi gặp nhiều rồi, cho nên tôi biết rơ họ là ai, không phải chỉ một ḿnh người đó mà nhiều người khác nữa cũng vậy.

Lần nầy đạo hữu Nguyễn Châu đến cùng mười mấy vị khác th́ cũng có đạo hữu Nguyễn đ́nh Khôi và cả người đó nữa. Họ đến yêu cầu lại một lần nữa xin tôi phê chuẩn biên bản Đại Hội Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam trên Thế Giới. Tôi nói rằng tôi đă thưa với Thầy Thanh Huyền, Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Thanh Niên rồi, là trong Hiến Chương Giáo Hội chưa có tổ chức này nên tôi không thể phê chuẩn. Xin các đạo hữu hoan hỉ, bởi v́ chúng tôi làm đây là phải làm đúng theo Hiến Chương. Các tổ chức của Giáo Hội được thành đạt là nhờ Hiến Chương, cho nên phải sinh hoạt trong khuôn khổ Hiến Chương cho phép. Chúng tôi không dám làm ǵ ra ngoài Hiến Chương cả, nhất là lúc nầy.

Ngay lúc đó đạo hữu Nguyễn Châu có giải thích rằng Đại Hội Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới họp ở Bồ Đề Đạo Tràng đă được hợp thức hóa v́ hôm ấy có Thượng Tọa Thích Viên Lư, Tổng Thư Kư Văn Pḥng II Viện Hóa Đạo tham dự đồng thời có cấp cả kinh phí cho Đại Hội, trong kinh phí đó c̣n có sự đóng góp của Ḥa thượng Thích Chánh Lạc và Pháp sư Niên trưởng Giác Đức.

Về sau Thượng Tọa Viên Lư, Tổng Thư Kư VP II Viện Hóa Đạo có giải thích với tôi rằng : “Chúng con được mời tham dự Lễ Hội Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam trên Thế Giới. Lễ Hội có mục đích chiêm bái các Phật tích, chứ đâu phải để lập “Gia Đ́nh Phật Tử Trên Thế Giới”. Hành hương chiêm bái là việc làm có ư nghĩa cho nên chúng con tham dự để hướng dẫn cho họ đồng thời có giúp một số tiền để chi phí. Không những chúng con mà ở Châu Âu, ở Đức, ở Úc, khắp thế giới đều có tham dự cả. V́ thế nên khi ở Bồ Đề Đạo Tràng họ tổ chức họp để thành lập “Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới” th́ chúng con không có tham dự”.

Đó, như các đạo hữu đă thấy, ngay cái việc làm đầu tiên nầy, họ đă đánh lừa, đánh bẫy. Mời quí Thầy đi là để hướng dẫn chiêm bái các Phật Tích bên Ấn Độ, nhưng sang Bồ Đề Đạo Tràng lại bày ra họp. Trong nước cũng có một phái đoàn tham dự, nhưng đều bị kẹt lại hết, chỉ một người đi được mà thôi, mà người đi đó lại là đi trốn, nhưng tại sao lại trốn được ? Ở đây không cho đi, phải vượt biên sang Cam Bốt th́ lấy visa ở đâu, thông hành ở đâu, passport ở đâu để vào Ấn Độ ? Cái đó là cái đáng thắc mắc.

 
“Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam Trên Thế giới”, một âm mưu hiến ḿnh làm tay sai cho Nhà cầm quyền Cộng sản

Cho nên chúng ta phải hiểu rơ cái mục đích thành lập “Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới” là muốn đưa cả Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam vào đó để h́nh thành một tổ chức Phi chính phủ có cả ngoài nước lẫn trong nước tham dự.

Như các đạo hữu đă biết, ở đây cũng có các tổ chức dân sự, nhưng các tổ chức đó kể cả tôn giáo cũng chỉ được mang qui chế hiệp hội, chỉ có Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là có qui chế Giáo Hội mà thôi. Ngay như Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam do họ lập ra th́ trong nước họ gọi là Giáo Hội để so sánh với Giáo Hội Thống Nhất ḿnh cho tín đồ khỏi thắc mắc, nhưng các văn kiện ngoại giao, quốc tế th́ họ dùng chữ hội, hiệp hội chứ không phải là Giáo Hội, họ không dùng chữ Church là Giáo Hội mà họ dùng chữ Association tức là hiệp hội. Vậy họ coi Phật Giáo như là một hiệp hội để đối ngoại, c̣n đối nội th́ họ gọi là Giáo Hội cho tương xứng với Giáo Hội Thống Nhất ḿnh mà thôi.

Đây là một âm mưu nham hiểm, âm mưu đó có thể thành tựu với sự giúp đỡ của nhà nước, v́ nhà nước hiện tại là thành viên Liên Hiệp Quốc, bây giờ lại ngồi thêm vào ghế ủy viên không thường trực tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc th́ nó lại càng có sức mạnh để hỗ trợ. Với sự hỗ trợ đó chắc chắn họ sẽ được thừa nhận nếu được Nhà nước Cộng sản đỡ đầu và vận động. Bởi v́ lâu nay về mặt chính trị th́ ít nhưng về xă hội, từ thiện th́ các tổ chức Phi chính phủ giúp đỡ Liên Hiệp Quốc rất nhiều, cho nên tại Liên Hiệp Quốc có sự hiện diện của nhiều tổ chức Phi chính phủ là vậy. Cũng như ḿnh ở đây, nhà nước không cho phép các tổ chức dân sự hay phi chính phủ được sinh hoạt độc lập, v́ nhà nước muốn độc quyền quản lư tất cả nên ḿnh đành chịu.

Cho nên đây là ư đồ của nhà nước, nhà nước muốn thành lập cho được một tổ chức Phi chính phủ nhằm vận động đưa vào Liên Hiệp Quốc. Nếu được như vậy th́ tổ chức nầy sẽ được quyền tham dự các khóa họp tại Liên Hiệp Quốc, nhất là các khóa họp thuộc Hội Đồng Nhân Quyền tổ chức, v.v… Bởi vậy cái quan trọng ở đây là biến cho được cái “Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới” thành một tổ chức Phi chính phủ để thi hành chỉ thị của nhà nước cộng sản trên trường quốc tế hay tại LHQ. Trong các phiên họp của Hội đồng Nhân quyền LHQ hiện nay có cái nhóm phá bĩnh gồm 21 nước độc tài, quân phiệt liên kết với nhau rất chặt chẽ để bênh nhau. Việt Nam có trong ấy, cho nên khi Việt Nam bị lên án vi phạm nhân quyền là đă có tất cả các nước kia bênh vực. Trung Quốc có trong ấy, cho nên khi Trung Quốc bị lên án vi phạm nhân quyền th́ tất cả các nước kia sẽ phản đối quyết liệt.

Vậy, nếu “Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới” được thừa nhận là một tổ chức Phi chính phủ và được nhà nước Cộng sản vận động cho vào theo quy chế tham vấn, th́ họ nghiễm nhiên được vào dự các buổi họp bàn về Nhân Quyền. Nếu Giáo Hội ḿnh đặt vấn đề Nhân Quyền, về Tự Do Tôn Giáo, Tự Do Dân Chủ, th́ nó bác bỏ theo luận điệu của nhà nước rất dễ dàng.

Mục đích thâm độc là như thế, quí vị phải biết cái đường xa của họ, chứ không phải lập “Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới” là để phục vụ cho Giáo Hội, không có đâu.

Bây giờ có các đạo hữu đây tôi rất mừng, nhất là sau khi biết tâm thành của đạo hữu Lê Công Cầu, Viện Hóa Đạo đă mời đạo hữu vào, nhất là đạo hữu phát tâm chịu nhận cho chức Vụ Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử vụ để chấn chỉnh lại Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam. Chúng tôi rất tán thán. Như vậy những việc mà quí đạo hữu sắp làm ở đây chính là thực hiện cái mục đích của tổ chức Gia Đ́nh Phật Tử. Ḿnh không chống đối ai cả, ḿnh chỉ muốn cái ǵ phải rơ ràng cái đó, đen là đen, trắng là trắng, cái ǵ của Giáo Hội th́ nó phải rơ ràng là của Giáo Hội, cái ǵ không phải của Giáo Hội th́ nó phải rơ ràng là không phải của Giáo Hội, để cho Tăng Ni, Phật Tử cũng như những người có thiện cảm với Giáo Hội biết để khi gặp sự việc th́ họ biết cách cư xử.

 
Vấn đế quan thiết của Nội Qui Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam bị biến tướng

Bây giờ chúng ta trở lại với cái quan trọng nhất đó là Nội Qui Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam như đạo hữu Vụ Trưởng vừa tác bạch. Việc tu chính Nội Qui và Qui Chế Huynh Trưởng cho phù hợp với đường hướng của Giáo Hội là việc làm rất cần thiết. Bởi vậy bây giờ tôi xác nhận lại rằng đường hướng của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất mà chúng ta đang đi không phải là đường hướng chống lại nhà nước đâu. Chống làm ǵ, lấy ǵ mà chống. Cả một hệ thống nhà nước, nào là quân đội, nào là công an, nào là cảnh sát, nào là nhà tù. Giáo Hội chúng ta chỉ có hai bàn tay trắng, làm sao chống. Ḿnh chỉ đ̣i hỏi thôi. Đ̣i hỏi một cái rất hợp lư mà bất cứ nhà nước dân chủ nào trên Thế Giới cũng phải công nhận : đó là pháp lư của Giáo Hội. Giáo Hội bị cấm sinh hoạt mà không có một văn bản nào giải tán Giáo Hội cả, như vậy chính nhà nước đă vi phạm Hiến pháp chứ không phải Giáo Hội sinh hoạt bất hợp pháp, đối với luật pháp quốc tế cũng thế mà thôi. Cho nên họ không thể nào dẹp ḿnh được là v́ ḿnh chưa bị giải tán, hoặc tự giải tán, ḿnh có pháp lư đàng hoàng, xin quí đạo hữu yên tâm.

 
Vấn đề đăng kư xin cho Giáo hội hoạt động, và âm mưu thiết lập một Giáo hội Thống nhất theo Nhà nước Cộng sản

Gần đây có Ông Đại Sứ Na Uy đến gặp tôi và nói với tôi rằng : Tại sao Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không ḥa hợp với Giáo Hội Nhà Nước để sinh hoạt ? Tôi bảo không ḥa hợp được là v́ Giáo Hội Nhà Nước thành lập không phù hợp với Hiến Chương của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất chúng tôi. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất chúng tôi gắn liền với Dân Tộc Việt Nam, c̣n Giáo Hội Nhà Nước chỉ phục vụ cho đảng Cộng Sản Việt Nam mà thôi. V́ vậy chúng tôi không thể ḥa hợp được.

Ông Đại Sứ lại bảo : Vậy th́ có ǵ khó khăn ?

Tôi bảo : Nếu thật tâm ḥa hợp th́ không có ǵ khó khăn cả. Chỉ cần một vài điều kiện đúng với nguyện vọng của chúng tôi th́ chúng tôi ḥa hợp ngay. Bởi v́ chúng tôi trước đây là một, quí vị trong Giáo Hội nhà nước bây giờ cũng là trong Giáo Hội Thống Nhất cả, ai cũng phải công nhận như vậy.

Nhưng ai chia ra ? - Là nhà nước Cộng Sản đă chia ra. Họ lợi dụng một số nhân sự của Giáo Hội Thống Nhất nông nổi giúp họ chia ra, bây giờ nếu nhà nước muốn chúng tôi hợp lại với nhau th́ chỉ cần thực hiện mấy điều kiện sau đây :

Điều kiện thứ nhất, Xin Ông Đại Sứ can thiệp với nhà nước trả lại pháp lư cho Giáo Hội chúng tôi. Có pháp lư rồi mới hoà hợp được, không có pháp lư làm sao hoà hợp.

Điều kiện thứ hai, Khi đă có pháp lư rồi th́ phải có cơ sở sinh hoạt, cho nên phải trả lại tất cả giáo sản của Giáo Hội chúng tôi mà họ đă tịch thu từ sau năm 1975 tới nay. Quan trọng nhất là trả ngay cho chúng tôi 2 cơ sở tại Sài G̣n nầy là Việt Nam Quốc Tự và Trung Tâm Văn Hóa Quảng Đức. C̣n các nơi khác th́ khi thống nhất rồi sẽ lần lượt trả sau.

Điều kiện thứ 3 là Phải đặt Giáo Hội Nhà Nước ra khỏi tổ chức Mặt Trận Tổ Quốc, v́ Mặt Trận Tổ Quốc là một tổ chức chính trị, là cánh tay nối dài của đảng Cộng sản, Giáo Hội Nhà Nước nằm trong Mặt Trận nghĩa là họ làm chính trị, Giáo Hội chúng tôi không làm chính trị th́ làm sao hoà hợp được.

Điều kiện thứ tư là Nhà nước phải làm sáng tỏ cái chết của Ḥa thượng Thiện Minh, Cố vấn Tối cao của Giáo Hội chúng tôi trước năm 1975.

Đó là bốn điểm chính yếu để ḥa hợp lại.

Ông Đại Sứ nghe xong th́ bảo rằng : Tôi sẽ can thiệp với chính phủ nhưng họ đồng ư hay không th́ không thể nói trước được.

Sau đó có Ông Chủ Tịch Ủy Hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự Do Tôn Giáo Trên Thế giới đến tiếp xúc. Ông thắc mắc rằng : “Nhà nước cứ phàn nàn là các vị không chịu đăng kư. Ai đăng kư là chúng tôi cho sinh hoạt hết. Tại v́ Giáo Hội Thống Nhất không chịu đăng kư th́ làm sao chúng tôi cho sinh hoạt được. Ở nước ngoài cũng thế, theo luật pháp bây giờ muốn mở cái tiệm buôn cũng phải có môn bài, cũng phải nhờ đến nhà nước… Mà ở đây họ cứ không chịu đăng kư chúng tôi biết làm sao được”.

Tôi giải thích rằng : không phải là chúng tôi không đăng kư mà bởi v́ Giáo Hội chúng tôi có pháp lư rồi, cho nên chúng tôi không xin nữa. Họ tước đoạt pháp lư của chúng tôi, chúng tôi đ̣i mà họ không chịu trả, họ cũng không trả lời, họ cứ lẳng lặng đàn áp chúng tôi suốt mấy chục năm nay

Rồi bây giờ họ đ̣i chúng tôi đăng kư, nếu chúng tôi đăng kư họ sẽ rất mừng, họ sẽ rút ra được cái gai trong mắt họ. Bởi v́ chúng tôi đăng kư tức là chúng tôi tự đặt cái tḥng lọng vào trong tay họ để nhờ họ xiết cổ cho chúng tôi chết dần dần.

Ông Chủ tịch ngạc nhiên hỏi lại : Tại sao họ lại xiết ?

Tôi bảo : Chúng tôi đă có pháp lư rồi, có quyền sinh hoạt rồi cho nên chúng tôi cứ sinh hoạt, nếu họ muốn đàn áp th́ cứ đàn áp, chúng tôi không xin. Nếu xin mà họ không cho th́ phải chờ, chứ không sinh hoạt được. Mà nếu tôi xin th́ chắc chắn là không bao giờ họ cho đâu.

Khi đó ông Chủ tịch mới vỡ lẽ.

Bởi vậy, tất cả những khó khăn mà Giáo Hội phải chịu đựng hơn 30 năm nay kể từ sau năm 1975, nhất là khi họ thành lập Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam năm 1981, nhưng họ không bóp chết ḿnh được đâu. Đừng bao giờ hy vọng họ trả lại pháp lư cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất để ḿnh được tự do sinh hoạt. Không bao giờ.

 
Đ̣i phục hoạt pháp lư cho Giao hội cũng là đ̣i hỏi và bảo vệ Toàn vẹn lănh thổ

Nhưng tại sao ḿnh phải đ̣i ? Bởi v́ đ̣i hỏi Pháp lư của Giáo Hội là gắn liền với sự đ̣i hỏi tự do, độc lập của Dân Tộc chứ không phải riêng của Giáo Hội không đâu. Cho nên ḿnh đi theo con đường của Giáo Hội là ḿnh phải chịu hy sinh, có khi hy sinh cả tính mạng. Bởi vậy tôi rất kính phục, rất quí mến các Phật tử, các đạo hữu đang sinh hoạt với Giáo Hội hiện tại. Đằng sau quí vị c̣n có gia đ́nh, vợ con, bao nhiêu khốn khó, bao nhiêu ràng buộc, bao nhiêu trách nhiệm, vậy mà các đạo hữu đă hy sinh mà làm. Ra làm việc với Giáo Hội lúc nầy là rất quí giá, quí giá đối với Phật Giáo nói chung chứ không riêng ǵ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, v́ Giáo Hội Thống Nhất là Giáo Hội truyền thừa từ ngàn xưa, từ đời Nhà Đinh nối tiếp đến bây giờ, nó gắn liền với vận mệnh của Dân Tộc, cho nên trên cương vị tranh đấu để giành lại Pháp Lư Sinh Hoạt Tự Do cho Giáo Hội tức là tranh đấu làm sao cho Dân Tộc được tự do, được tự quyết định vận mệnh của bản thân ḿnh, của đất nước ḿnh.

Cho nên các đạo hữu phải hiểu việc vận động của Giáo Hội nó liên quan đến cả vận mệnh của Dân Tộc, mà cụ thể nhất là vấn đề lănh thổ.
 
Hoàng Sa, Trường Sa ḿnh đă mất.
Ải Nam Quan ḿnh mất rồi.
Thác Bản Giốc ḿnh cũng mất rồi.
Mà ai đă đánh mất ? - Đảng Cộng Sản Việt Nam đă đánh mất !
Cho nên Giáo Hội không phải chỉ đ̣i lại pháp lư sinh hoạt, mà trong sự đ̣i lại pháp lư ấy là góp phần vào việc đ̣i vẹn toàn lănh thổ. Buộc Đảng Cộng Sản phải đ̣i lại phần lănh thổ đă mất. Rồi đây khi Đảng Cộng Sản mất quyền th́ đảng Cộng Sản giao cái tội đó cho ai ? Con cháu sau nầy phải è cổ để gánh chịu, nếu không đ̣i lại được th́ phải làm nô lệ, làm đầy tớ cho Trung Quốc, mà có thể là hai, ba ngàn năm chứ không phải một ngàn năm như trước đây đâu.

Bởi vậy sự tồn vong của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là rất quan trọng. Nó gắn liền với sự tồn vong của Đất Nước của Dân Tộc. Tuy là nhỏ nhưng trách nhiệm lớn lắm. Ai đóng góp được một phần trách nhiệm là quí báu vô cùng. V́ thế mà trên thực tế Giáo Hội bây giờ không có một mảnh đất cắm dùi nhưng Giáo Hội vẫn cứ sinh hoạt dù phải lưu vong nay đây mai đó, lưu vong ở đâu là văn pḥng ở đó, là công việc ở đó. Vất vả không phải chỉ bây giờ mà đă gần 30 năm rồi, kể từ năm 81 cho đến hôm nay. Trước 1981 Giáo Hội có Tổ Đ́nh Ấn Quang, nhưng Tổ Đ́nh Ấn Quang cũng chỉ là cơ sở tạm mà thôi.

 
Việt Nam Quốc Tự, cái bẫy cho sự h́nh thành một Giáo hội Việt Nam Thống nhất thứ hai phục vụ Nhà nước Cộng sản

Sở dĩ tôi nói như vậy v́ tôi mới nhận được một cái tin mới nhất liên quan đến ngôi Việt Nam Quốc Tự đây.

Chắc quí đạo hữu c̣n nhớ, năm ngoái 2007 trong cuộc đi thăm Dân oan ở Văn Pḥng 2 Quốc Hội, tôi đă nói đến vấn đề Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất của chúng tôi cũng là Dân oan. Chúng tôi bị cướp mất hầu hết tài sản, chúng tôi đă làm đơn đ̣i lại mấy chục năm nay. Ngôi Việt Nam Quốc Tự là mục tiêu đầu tiên mà chúng tôi yêu cầu trả lại, nhưng họ không trả lời, họ im lặng, họ coi dân như cỏ rác, bao nhiêu văn thư họ không thèm quan tâm đến.

Nếu nhà nước trưng dụng Việt Nam Quốc Tự để làm các cơ sở Giáo Dục như Trường Đại Học, Thư Viện, hay cơ quan phát triển văn hóa, khoa học th́ chúng tôi vui ḷng để phục vụ công chúng. Nhưng họ chiếm đoạt để biến ngôi chùa thờ Phật thiêng liêng của chúng tôi thành một nơi du hí và phóng uế th́ chúng tôi không chấp nhận được. Nếu quí vị đi ngang qua Việt Nam Quốc Tự th́ quí vị sẽ thấy một cái rạp hát Ḥa B́nh rất lớn, sau đó là hồ bơi, hồ tắm, hàng ăn, hàng quán và nơi phóng uế. Khi tôi nói như thế th́ họ giật ḿnh. Thế rồi năm ngoái họ đă hợp đồng bán khu vực Việt Nam Quốc Tự cho một cơ quan tài chánh Mă Lai với giá 900 triệu đô la. Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố đă kư văn bản. Họ dự định sẽ khai trương vào tháng 7 năm nay, nhưng không thấy ǵ. Rồi có tin tháng 10 họ sẽ khai trương, tháng 10 cũng đă qua rồi, nhưng bây giờ Việt Nam Quốc Tự vẫn c̣n đó. Rồi cách đây mấy hôm tôi nhận được một tin mới nhất là họ sẽ không làm ǵ. Họ giữ lại để họ chuẩn bị lập ra cái “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Nhà Nước”. Họ sẽ gom góp những người đang chống lại Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất để lập ra một cái cũng là Thống Nhất nhưng Thống Nhất Nhà Nước. Họ chia đôi như Việt Nam Quốc Tự và Ấn Quang ngày xưa ấy. Họ sẽ hỗ trợ cho phía Việt Nam Quốc Tự để ḥa hợp với Giáo Hội Nhà Nước ḥng tiêu diệt Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất của ḿnh.

Cho nên vừa rồi có văn thư của một số Tăng Ni trong nước và hải ngoại, không người kư tên, thỉnh cầu Hội Đồng Lưỡng Viện hợp nhất lại, nếu không th́ họ tách riêng. Điều đáng nói là họ đă ly khai Giáo Hội rồi, đă lấy tên khác rồi mà vẫn tiếm danh Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất để yêu sách, cũng giống như Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam vậy, đây Thống Nhất, kia cũng Thống Nhất. Trong thư nầy họ nói rằng nếu ngồi lại với nhau như trước Giáo Chỉ Số 9 th́ tốt, nếu không th́ họ sẽ lập thêm một Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất như Ấn Quang và Việt Nam Quốc Tự trước đây. Điều nầy có nghĩa là họ trắng trợn phủ nhận Giáo Chỉ Số 9 của Đức Đệ Tứ Tăng Thống.

 
Ba triệu đảng viên Cộng sản sẽ sang Tàu sinh sống

Thôi th́ bây giờ việc ai nấy làm, việc họ họ cứ làm, việc Giáo Hội th́ Giáo Hội cứ tiếp tục con đường đă đi mấy chục năm nay cho đến bây giờ, trước sau như một không thay đổi. Con đường đó không phải chỉ thuần túy đ̣i lại pháp lư, đ̣i lại cơ sở của Giáo Hội mà c̣n thêm vấn đề lănh thổ, và dân chủ hoá đất nước cũng là cái quyết tâm của Giáo Hội. Để mất một tấc đất là ḿnh có lỗi với cả tiền nhân với cả hậu thế. V́ vậy vận mệnh của Giáo Hội gắn liền với vận mênh đất nước cho nên ḿnh phải góp phần vào. Dĩ nhiên là ḿnh góp phần bằng tinh thần, bằng lời nói, phải cất lên tiếng nói của 85 triệu con dân Việt Nam. 85 triệu dân không phải ai cũng đều nói được như ḿnh, ḿnh nói được th́ phải dùng cái tư thế nói được mà lên tiếng thay cho 85 triệu dân. Nếu để mất một tấc đất, th́ từ từ sẽ mất cả nước Việt Nam, mất hết. Tôi đă nói ngày nay nếu phải nô lệ Trung Hoa th́ không phải một ngàn năm như trước mà có thể hai ba ngàn năm, nên ḿnh phải lo cho thế hệ con cháu mai sau. Cộng Sản chỉ có 3 triệu đảng viên nên họ không lo, bởi v́ họ có Tổ Quốc đâu, Trung Hoa cũng là Tổ Quốc của họ bởi v́ họ là anh em đồng chí. Anh em như môi với răng, môi hở răng lạnh, nếu mất đất Việt Nam th́ họ sang bên Trung Quốc ở chứ có mất mát ǵ đâu. Cho nên họ cứ bán, cứ làm giàu đă, nước mất cũng chả sao !

 
Tiếp tục con đường Đức cố Tăng thống Thích Huyền Quang đă vạch

Thôi, chúng ta không đi sâu vào vấn đề nầy thêm nữa, nó nhiều lắm. Cuối cùng tôi chỉ xin nói với quí Đạo Hữu rằng con đường ḿnh đi th́ ḿnh vẫn phải tiến tới. Giáo Hội vẫn quyết tâm thực hiện vai tṛ của ḿnh với Đạo Pháp và Dân Tộc, trong đó trách nhiệm của các Đạo Hữu là nhanh chóng chỉnh đốn lai Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam cho nghiêm chỉnh càng sớm càng tốt, phân biệt đen trắng rơ ràng. Có như thế chúng ta sẽ vững tâm sớm đến ngày Phục Hoạt Giáo Hội. Con đường c̣n dài, đă tham gia Giáo Hội th́ phải chấp nhận tất cả nguy nan để đi cho trọn con đường ấy. Ngay trong đám tang Đức Đệ Tứ Tăng Thống, chúng tôi cũng đă phát nguyện “Chúng con vẫn tiếp tục con đường của Ôn đă vạch, mặc dù có nhiều chông gai c̣n chờ đón ở phía trước”.

“Tóm lại Giáo Hội c̣n nhiều gian truân, th́ chúng ta vẫn c̣n nặng gánh lắm. Nay quí đạo hữu đă phát tâm tham gia đỡ một phần gánh nặng ấy với Giáo Hội, đó là trách nhiệm cao quí nhất và cũng nặng nề nhất, nó đ̣i hỏi ḷng can đảm và sự hi sinh lớn lao của quí đạo hữu. Xin cầu chúc quí đạo hữu luôn dũng mănh để cùng với Giáo Hội đạt thành chí nguyện.”

Nguyện cầu Tam Bảo gia hộ quí Đạo Hữu luôn Tinh Tấn, để vững tiến trên bước đường phụng sự Đạo pháp và Dân tộc.

 


(Trích Biên Bản Hội Nghị Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam Thu Hẹp ngày 15.11.2008 (18.10.Mậu Tư) Phật Lịch 2552 tại Chùa Giác Hoa SàiG̣n).

Thưa Anh Chị Em Huynh Trưởng.

Sau khi Hội Nghị Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam Thu Hẹp ngày 15.11.2008 kết thúc, Gia Đ́nh Phật Tử Vụ bắt tay ấn hành Nội Qui Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam và Qui Chế Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam tu chính để áp dụng kịp thời. Nhưng điều kiện in ấn quá khó khăn nên bị chậm trễ. Từ Hội Nghị đến nay đă hơn 3 tháng, sự tiếm danh Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam vẫn tiếp diễn khốc liệt dưới sự bảo bọc của thế quyền để phá hoại Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. V́ thế, Gia Đ́nh Phật Tử Vụ thấy cần thiết phải công bố trước bản Đạo Từ của Ḥa Thượng Viện Trưởng Viện Hoá Đạo, GHPGVNTN để làm kim chỉ nam cho sinh hoạt Gia Đ́nh Phật Tử chúng ta trong giai đoạn hiện nay. Kính mong các Ban Hướng Dẫn và toàn thể Anh Chị Em Huynh Trưởng nghiêm chỉnh đón nhận.

Kính chào Tinh Tấn.

 
Giác Minh, Ngày Dũng GĐPT Việt Nam
Lễ Xuất Gia PL 2552 08.02.Kỷ Sửu - 04.3.2009
Vụ trưởng Gia Đ́nh Phật tử vụ Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam
Nguyên Chánh Lê Công Cầu



Bản Sao Kính Tŕnh :
- VP Viện Hoá Đạo GHPGVNTN
đồng thời kính xin VP chuyển tŕnh :
- Hoà Thượng Viện Trưởng VHĐ/
- VP II Viện Hoá Đạo/GHPGVNTN
- Pḥng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế (kính xin phổ biến)

- HT Chánh Thư Kư Viện Tăng Thống GHPGVNTN
- TT Tổng Vụ Trưởng TVTN/VH Đ/GHPGVNTN
- Chư Tôn Cố Vấn Giáo Hạnh GĐPT/VN
- Lưu./.
 
 
 
 

 

Nguồn .queme.net