KỶ NIỆM 30 THÁNG 4 ĐỂ XÂY DỰNG LẠI QUÊ HƯƠNG
Mặc Giao
 

Thứ Năm, Ngày 30/4/2009

 

Kính thưa đồng bào trong nước,



Hôm nay chúng ta kỷ niệm ngày 30 tháng 4 lần thứ 34. Những người chiến thắng th́ huênh hoang khoe thành tích. Nhân dân miền Nam th́ buồn, v́ ngày ấy đánh dấu việc chấm dứt một thời tự do, no ấm và đoàn tụ.

Xét cho cùng, trừ những người cộng sản, nhân dân cả nước đều đă nhận ra ngày 30-4-1975 là ngày toàn thể đất nước từ Nam chí Bắc bị đặt dưới sự thống trị của chế độ cộng sản độc tài, toàn trị, trong đó mọi quyền công dân đều bị tước đoạt, như quyền tư hữu, quyền chọn người cai trị các cấp, quyền được đối xử công bằng trước pháp luật.

Các nhân quyền căn bản như tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, tự do lập hội, tự do cư trú v.v…cũng bị vi phạm trầm trọng. Việc tôn trọng các quyền căn bản của con người là điều tự nhiên, là xu thế tất yếu của nhân loại trong thế kỷ 21 này. Buồn thay, dân Việt Nam đă không được hưởng chỉ v́ một tập đoàn lănh đạo đă cướp đi tất cả.

V́ vậy, kỷ niệm ngày 30 tháng 4 không phải là khơi lại hận thù, không phải là tiếp tục cuộc chiến giữa những người Việt Nam dù tiếng súng đă chấm dứt 34 năm, nhưng là để ư thức rằng toàn dân Việt nam đă mất tất cả các thứ quyền từ ngày đó và phải t́m cách đ̣i lại.

Sau khi đă chiếm được cả nước, dù bằng cách cưỡng chiếm miền Nam, vi phạm Hiệp định Paris 1973 do chính họ đă kư, nếu những người lănh đạo từ Hà Nội biết thương nước thương dân, không nô lệ chủ thuyết và làm tay sai cho đế quốc cộng sản, không coi đồng bào ruột thịt miền Nam như những kẻ bị chinh phục để khai thác, trả thù và trút căm hờn, không đuổi dân thành thị đi các vùng kinh tế mới, đúng ra là kinh tế chết, không bắt nửa triệu quân cán chánh miền Nam đầy ải trong các nhà tù được mệnh danh là các trại cải tạo, không đánh tư sản để cướp tài sản của dân lành, không kỳ thị thành phần “ngụy” dù là con nít xin đi học, th́ làm ǵ có chuyện chia rẽ, hận thù,làm ǵ có việc vượt biên v́ không c̣n đất sống, làm ǵ có việc cạn kiệt chất xám v́ những trí thức và chuyên viên tài giỏi đă t́m cách trốn khỏi nước nếu không bị nhốt trong tù.

Nếu những người cầm quyền biết tạo điều kiện để mọi người được sống an vui và thân ái, th́ việc vận động đoàn kết để xây dựng đất nước sẽ không khó, và dân tộc Việt Nam đă quy về một mối từ lâu.

Từ năm 1986, sau khi Liên Xô và khối cộng sản Đông Âu xụp đổ, sau khi thấy nếu tiếp tục chính sách đóng cửa rút cầu với thế giới bên ngoài sẽ đưa chế độ đến chỗ tan vỡ mau chóng, đảng cộng sản VN đă quyết định đổi mới bằng cách mở cửa giao thương với mọi nước, kể cả những nước tư bản, đứng đầu là Hoa Kỳ, đă từng được coi là kẻ thù không đội trời chung, đă cho phép người dân làm tư doanh, hoàn toàn trái ngược với nguyên tắc tập trung tài sản theo chủ thuyết cộng sản. Bờ ngăn chặn được mở ra tới đâu th́ nước sẽ tràn theo tới đó theo lẽ sinh tồn tự nhiên. Nhờ đó dân đă biết thích ứng với hoàn cảnh và được dễ thở đôi chút về phương diện kinh tế.

Tuy nhiên, sự phát triển kinh tế đi song song với sự phát triển của tệ nạn tham nhũng và bất công. Có thể nói khi người dân được ăn một th́ các cấp đảng được ăn mười. Tham nhũng đă trở thành một con bệnh vô phương cứu chữa v́ đă thành thứ bệnh thâm căn cố đế nằm sâu trong lục phủ ngũ tạng của guồng máy đảng và guồng máy cầm quyền.

Không một việc ǵ từ lớn tới nhỏ được giải quyết nếu không có hối lộ và ăn chia. Tệ nạn này đă lan lây ra toàn thề xă hội. Sống lâu với bệnh trở thành quen bệnh. V́ thế tham nhũng đă trở thành một thứ “văn hóa mới” của chế độ cộng sản, nó tàn phá không những guồng máy công quyền mà c̣n làm băng hoại mọi tương giao xă hội.

Khi thấy có quyền là có tiền, các cấp đảng và công quyền đều ra sức bảo vệ guồng máy và chỗ ngồi của họ trong guồng máy đó. Không c̣n lư tưởng quốc gia dân tộc, không c̣n t́nh nghiă đồng bào, chỉ c̣n đàn áp thô bạo để dập tắt mọi mầm mống chống đối, chỉ c̣n khai thác tối đa việc móc túi của tư nhân và ăn cướp của công để làm giầu. Những vụ chiếm đất của dân oan, chiếm đất của các tôn giáo đă chứng minh điều này. Khi nhân dân và tín đồ các tôn giáo đ̣i lại tài sản riêng và chung của họ th́ họ bị đàn áp, xuyên tạc, lôi ra ṭa kết án v́ những tội danh hoàn toàn khác với việc khiếu nại chính đáng của họ.

Cũng v́ thấy có quyền là có mọi sự, nên đảng và nhà nước muốn kiểm soát mọi tôn giáo, đoàn thể và cả cá nhân, bắt mọi người phải đi theo “lề phải” do nhà nước đặt ra. Ai hơi nói khác, làm khác, dù là đảng viên, là lập tức bị xách nhiễu, hạ tầng công tác, bắt giam, đưa ra ṭa, tống vào ngục.

Như vậy, con người sống trong chế độ Việt Nam hiện nay khác ǵ những kẻ nô lệ dưới những chế độ của các hôn quân bạo chúa thời xưa. Chỉ có một thứ tự do được cho phép, đó là tự do sa đọa, hủy hoại luân lư và truyền thống dân tộc, trong đó những người có quyền và có tiền nêu gương sa đọa trước tiên.

Thời gian gần đây, những người cầm quyền c̣n đem cả chủ quyền quốc gia và sự toàn vẹn lănh thổ để đổi lấy sự an toàn của chỗ ngồi và túi tiền của họ. Việc phản đối lấy lệ trong khi không có một biện pháp cụ thể để bảo vệ những vùng đất và biển của tổ tiên để lại, việc cho phép Trung Quốc khai thác mỏ bauxit tại cao nguyên Trung phần, dù hàng ngàn trí thức trong nước và hàng vạn dân chúng trong và ngoài nước đă công khai lên tiếng phản đối v́ việc này sẽ tàn phá môi trường, tạo cơ hội cho Trung Quốc kiểm soát vùng Tây nguyên, chứng tỏ những người cầm quyền coi trọng quyền lợi của họ hơn quyền lợi của quốc gia và dân tộc. Trong trường hợp này không c̣n chữ nào đúng hơn để gọi việc làm của họ ngoài câu “măi quốc cầu vinh”.

Trước t́nh trạng đất nước như vậy, mọi con dân Việt Nam ở trong hay ngoài nước không thể thờ ơ, nhắm mắt bỏ qua mọi việc để cầu sự an thân. Nếu chúng ta không ư thức được nguy cơ của đất nước và nỗi thống khổ của đồng bào th́ sẽ không c̣n nước Việt Nam nữa, không c̣n dân tộc Việt Nam nữa. Một đất nước chỉ tồn tại khi có những con dân biết bảo vệ. Một dân tộc chỉ tồn tại khi có những người dân biết liên kết với nhau để bảo tồn di sản, truyền thống, văn hóa và xây dựng một tương lai chung.

V́ vậy, đừng coi việc kỷ niệm ngày 30 tháng 4 như một việc khơi lại đống tro tàn, vạch lại vết thương đă kéo da non hay để khóc than, thương tiếc. Kỷ niệm 30-4 là dịp để nhắc nhở nhau rằng từ ngày ấy, tháng ấy, năm ấy, toàn thể đất nước và dân tộc Việt nam đă bị đặt dưới một chế độ cai trị tệ hại chưa từng có trong lịch sử dân tộc, và rằng bổn phận của mọi người Việt Nam, không phân biệt trong nước hay ngoài nước, Bắc hay Nam, không phân biệt tôn giáo và qúa khứ chính trị, chúng ta phải cùng nhau đ̣i lại quyền sống và nhân phẩm cho dân tộc Việt Nam, đ̣i lại chủ quyền cho đất nước, không thể để số phận của Việt Nam và 86 triệu đồng bào trong tay một nhóm người tàn ác, bất lực và tham lam.

Chúng ta đấu tranh một cách ḥa b́nh, không làm thiệt hại sinh mạng và tài sản của đồng bào, nhưng dùng sức mạnh của quần chúng tự giác dâng lên như nước vỡ bờ để quét sạch những rác rưởi đang làm ô uế quê hương, phá tan những chướng ngại đang cản trở sự tiến bộ và t́nh thương yêu đoàn kết giữa các thành phần dân tộc. Muốn làm được việc này, trước hết phải làm cho người dân ư thức được quyền lợi của chính ḿnh và quyền lợi của đất nước, đồng thời ư thức được bổn phận của ḿnh trong việc đ̣i lại và bảo vệ những quyền đó. Chỉ khi nào ư thức về quyền lợi và bổn phận của người dân đạt cao độ, lúc đó chúng ta mới có thể lật ngược thế cờ.

Chúng ta không lạc quan qúa sớm, nhưng qua những cuộc đấu tranh đ̣i tự do và công lư của giáo dân Hà Nội, những cuộc đấu tranh kiên tŕ không sợ hăi của dân oan từ Nam chí Bắc bị cướp nhà cướp đất, bản lên tiếng thâu trên 2.000 chữ kư trong vài ngày của trí thức trong nước đ̣i hỏi nhà nước phải hủy bỏ việc khai thác bauxite ở Tây nguyên, nhất là việc Đại Lăo Ḥa Thượng Thích Quảng Độ, vị lănh đạo tối cao của Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất, kêu gọi toàn dân tham gia tháng 5 phản kháng bất bạo động để đ̣i tự do và phản đối việc để Trung quốc khai thac mỏ bauxite, là những dấu hiệu rất khích lệ cho việc tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền và chủ quyền quốc gia.

Chúng ta hăy tích cực ủng hộ và tham gia các h́nh thức tranh đấu này trong khi chờ đợi để phát động những h́nh thức tranh đấu khác. Được như thế, những ngày 30 tháng 4 tương lai sẽ không c̣n là những kỷ niệm đau buồn, nhưng là kỷ niệm đánh dấu một bước đấu tranh tích cực để chấm dứt một chế độ đă gây bao hệ lụy và tang tóc cho dân và nước Việt Nam suốt 60 năm qua.



Xin thân ái kính chào đồng bào
Mặc Giao
Canada ngày 25/4/2009