Thơ mới
 

Thơ tặng đóa Tường vi
Lê Minh Quốc


Em đi xa như một cơn gió
tôi rùng mình
thở dài bằng một cơn ho
bằng ly cafe đen có mùi vị tương tư tan trong đó
tôi ngồi một mình
thấy em mênh mang
đi hết khoảng thời gian trống rỗng
gió thổi hết những gì tôi mơ mộng
tóc trên đầu bạc trắng trước thời gian
em lại chạy ra ngoài lời hò hẹn
để tôi ngồi bất lực giữa hờn ghen
bất chấp ly cafộ đen
hàng triệu giọt cafe đen
tôi uống cạn nhưng không hề mất ngủ
lúc yêu em tôi trở nên bất tử
tôi vung gươm đâm vào ngực của mình
nỗi nhớ em tan ra như cơn gió
nỗi nhớ em là áo len màu đỏ
giữa mùa hạ này tôi thấy lạnh run
em tan ra như một nỗi buồn
là ly cafe đen mỗi ngày tôi uống
trái tim tôi nhịp đập nguyên lành
em đi xa bỗng hóa thành vỡ vụn
lá thư tình xé lúc nữa khuya
giọt cafe đầm đìa trên trang giấy
em đi xa - tôi rùng mình nhớ lại
thở dài bằng một cơn ho
bằng ly cafe đen có mùi tương tư tan trong đó thôi
sáng nay ngoài vườn nhà tôi
đã nở một đóa hoa Tường vi rất đỏ
- 1989 -

 

Thơ xuân



Đây cả mùa xuân đã đến rồi
Từng nhà mở cửa đón vui tươi
Từng cô em bé so màu áo,
Đôi má hồng lên nhí nhảnh cười.

Và tựa hoa tươi cánh nở dần
Từng hàng thục nữ dậy thì xuân
Đường hương thao thức lòng quân tử
Vó ngựa quen rồi ngõ ái ân.

Từng gã thư sinh biếng chải đầu
Một mình mơ ước chuyện mai sau
Lên kinh thi đỗ làm quan Trạng
Công chúa cài trâm thả tú cầu.

Có những ông già tóc bạc phơ
Rượu đào đôi chén bút đề thơ
Những bà tóc bạc hiền như phật
Sắm sửa hành trang trẩy hội chùa.

Pháo nổ đâu đây khói ngợp trời
Nhà nhà đoàn tụ dưới hoa tươi
Lòng tôi như cánh hoa tiên ấy
Một áng thơ đề nét chẳng phai.

Nguyễn Bính