Xuân Này Hơn Hẵn
Mấy Xuân Qua…! ! !


Nguyễn thanh Ty

Ngày Thứ Tư, 31 tháng 12 năm 2008, là ngày lịch sử “vẻ vang” của đảng cộng sản
Việt Nam: hoàn thành “xuất sắc, tuyệt vời” ư nguyện của “Bác Hồ” trong việc chia
xẻ giang sơn gấm vóc nước Việt cho Trung Quốc, một kẻ “vừa là đồng chí vừa là
anh em” với đảng và “Bác”. “Bác” từng dặn ḍ:

Bên kia biên giới là nhà,
Bên này biên giới cũng là quê hương.

Việt Nam đă hoàn tất việc cắm mốc biên giới giữa hai nước Việt Trung với một nổ
lực phi thường chưa từng có từ cổ chí kim, chỉ trong ṿng có… 2 ngày, đúng thời
hạn yêu cầu của người anh em phương Bắc đ̣i hỏi.

Chỉ thua mỗi chuyện Nhà nước ta xây công viên, trồng cây xanh trước Toà Khâm Sứ
Hà Nội và Nhà thờ Thái Hà vỏn vẹn một đêm, có đầy đủ đường đi lối lại, ghế đá,
bồn hoa…thần kỳ giống như ông Bút Tre vẻ voi trên giấy, có đủ cả ṿi và đít. Đầu
th́ trồng sắn, đít trồng khoai.

Mặc dù trước đó, ông Vũ Dũng, thứ trưởng Ngoại giao Việt cộng, trưởng đoàn đàm
phán Việt Nam nói với TTXVN: “đến nay, 6/7 tỉnh của ta là Lai Châu, Điện Biên,
Lào Cai, Hà Giang, Quảng Ninh và Lạng Sơn đă hoàn thành công tác phân giới và
cắm mốc trên thực địa. Riêng tỉnh Cao Bằng c̣n một số vị trí mốc chưa cắm”.

Hôm 22/12/08, khi tham dự lễ cắm cột mốc số 1116 tại cửa Hữu Nghị (Ải Nam Quan),
ông Vũ Dũng, lại một lần nữa thừa nhận rằng dự kiến hoàn thành toàn bộ công tác
phân giới cắm mốc trên thực địa trước ngày 10/12/08 là không thực hiện được.

Nhắc lại để nhớ, tiến tŕnh đàm phán về biên giới Việt - Trung, hai nước đă bắt
đầu làm việc liên tục với nhau kể từ năm 1974.

Măi cho đến ngày 29/12/2008, nghĩa là sau 35 năm, việc cắm mốc mới chỉ thực hiện
được có sáu tỉnh.

Vậy mà riêng tỉnh Cao Bằng, nhờ có Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đích thân xăn tay
áo, xoè tay năm ngón, miệng ra chỉ thị: “tích cực đẩy mạnh tiến độ để kết thúc
phần c̣n lại trước năm 2008”, th́ việc cắm mốc đă hoàn tất một cách mau lẹ, làm
như anh Ba Dũng có chiếc đũa thần, chỉ quơ lên một cái, “úm ba la” một tiếng là
mọi việc xong ngay.

Chiều ngày thứ Tư 31/12/08, hai đoàn đàm phán Việt Trung đă có báo cáo hoàn tất
kết quả cắm mốc về biên giới lănh thổ Việt Nam.

Thủ tướng Dũng đă vô cùng hài ḷng, thỏa măn, xoa tay “tiếu hi hi” khi nghe báo
cáo này. Ba Dũng “sướng” là v́ đây là lần đầu tiên lệnh “trên bảo dưới chịu
nghe” trong cái cơ cấu chính quyền được tổ chức rất ư là Lương Sơn Bạc này.

Ai ai cũng ngợi khen anh Ba Dũng có tài “kinh bang tế thế”. Khen lời anh Ba Dũng
nói ra rất “thật và không giả dối”, y như lúc nhậu thề “không say không d́a” của
anh vậy!

Trong lúc, năm 2008 sắp hết, đoàn đàm phán Việt Nam đang lo sốt vó, chạy có cờ,
“ngày quên ngủ, đêm quên ăn” thiếu điều bỉnh ra quần, vẫn lo là không thể và cả
giới quan sát cũng cho rằng khó có thể đạt được mốc thời gian đặt ra từ trước
cho việc phân giới, cắm mốc biên giới đất liền Việt Nam – Trung Quốc trong năm
nay.

Thế mà anh Ba Dũng chỉ vừa ra lệnh một tiếng th́ việc cắm mốc biên giới đă kéo
dài đă hơn 35 năm được hoàn tất ngay tút suỵt trong hai ngày.

Quả là tài thánh. Thủ tướng ngồi ỳ trên ghế 40 năm, ông Phạm văn Đồng, có sống
dậy cũng phải giở nón cối ra mà lạy anh Ba Dũng tám mớ, tôn lên làm sự phụ.

Trong lúc, hệ thống truyền thông đảng ta gồm 700 tờ báo và vài chục đài phát
thanh, truyền h́nh “đồng t́nh” với việc chia sớt giang sơn với anh em phương
Bắc, đồng thanh lên tiếng “ca ngợi”, đảng ta nói chung, anh Ba Dũng nói riêng,
nào là sáng suốt, nào là đă “thúc đẩy ḥa b́nh, ổn định và thịnh vượng tại khu
vực đường biên và phát triển sâu rộng quan hệ hợp tác chiến lược song phương”
th́ chỉ có mỗi cái ông Bùi Tín “phản động” ở măi tít bên trời Tây, có lẽ v́ đă
nhờ (bị) lâu năm đắp chung chăn của đảng, nên biết tỏng bên trong có nhiều rận,
rận lớn, rận bé ǵ cũng biết tuốt, nên mới hô hoán lên như cháy nhà rằng “Lănh
đạo VN đang bị sức ép của nước đàn anh láng giềng phải sớm kư Nghị định thư hoàn
tất việc phân giới cắm mốc”.

Thật buồn cười cho cái ông họ Bùi này, ông làm như đây là lần đầu tiên “lănh đạo
ta” bị sức ép của Tàu khựa mà phải chịu cúi đầu vâng dạ vậy. Nếu chịu khó đọc
lại lịch sử đảng ta từ cái ngày “Bác” ăn lương 100 đô một tháng của của Tàu và
Nga và nhất là từ ngày về nước tiếm quyền xưng vương cho đến nay th́ giả như ông
Bùi Tín có mọc thêm mười bàn tay nữa để đưa ra đếm bằng chứng bị Tàu ép th́ e
rằng cũng không đủ ngón.

Nói nào ngay, sở dĩ lần này ông Bùi Tín phải la làng toáng lên như vậy là v́ cái
đám Tàu khựa của “Bác” nó làm lộ liễu quá tay đi. Bàn dân thiên hạ ai ai cũng
thấy rơ cả, “lănh đạo ta” không cách ǵ “diếm” đi cho được. Ông phải la làng lên
là để giúp cho loăng bớt đi cái mùi măi quốc “thơm” nồng nặc của đảng ta đang
bốc lên từ cái hố xă hội chủ nghĩa và nḥa bớt đi h́nh ảnh khom lưng qú gối
được xưng tụng “vừa là đồng chí vừa là anh em” trong t́nh nghĩa quốc tế vô sản.

Thử nghĩ mà xem, TQ vừa mới đưa lăo Thứ trưởng Ngoại giao Vũ Đại Vỹ, trưởng đoàn
cấp chính phủ về biên giới lănh thổ, dẫn đầu đoàn Trung Quốc sang “thúc đẩy”
phía Việt Nam, ra hẹn rằng “mọi việc phân giới cắm mốc biên giới phải khép lại
đúng ngày Thứ Tư, 31/12/08. Nếu không th́…”

Trong lúc “lănh đạo ta” đang quưnh quáng rối lên chưa biết phải “xử lư” (xử trí)
ra sao “một bài toán cực kỳ căng thẳng và nan giải” th́ thêm một tay sừng sỏ nữa
được cử sang tiếp, cũng để “thúc đẩy” chuyện đàm phán mà ông Bùi Tín gọi rằng là
“ráo riết gia tăng áp lực”. Đó là viên trưởng ban Liên lạc Đối ngoại Trung ương
đảng Cộng sản Trung Quốc, ông Vương Gia Thụy.

Chiều ngày 29/112/08, Ba Dũng long trọng mời hai lăo già Tàu này về tư dinh
trước là để “nhẩm xà” hạ nhiệt, sau là để được nghe lời vàng ngọc chỉ dạy.

Người ta không rơ những lời chỉ dạy cụ thể ra làm sao nhưng cứ lấy cái mửng cũ
của “Bác Phiêu” bị gài độ mỹ nhân kế hồi cái nẫm và “Bác Khải”đi sứ cầu ḥa mà
suy ra th́ lời chỉ dậy vàng ngọc ấy ngắn gọn có mấy chữ thôi, đó là: “dâng đất
hay là chờ chích thuốc?”.

V́ vậy, sau buổi “nhẩm xà” ấy, Thông tấn xă Việt Nam “hồ hởi phấn khởi” loan
tin: Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đă “đề nghị hai bên tích cực đẩy mạnh
tiến độ để kết thúc phần việc c̣n lại”. Riêng về phía ta, Thủ Dũng chỉ thị: “tập
trung cao độ, quyết liệt triển khai công tác để hoàn thành phân giới cắm mốc”.

Bây giờ th́ chúng ta hẵn không c̣n lấy làm lạ v́ sao chỉ vỏn vẹn có… 2 ngày sau,
đúng 8 giờ tối ngày 31/12/08, ông Thứ trưởng Vũ Dũng đă hân hoan “báo cáo đồng
chí Thủ trưởng” rằng: “…tuyến biên giới VN-TQ đă hoàn thành thắng lợi trong năm
2008 như lănh đạo cấp cao hai nước đă thỏa thuận”.

Sau việc đó thiên hạ cứ tưởng là Ba Dũng “mừng vui khôn xiết”, nên ai cũng tranh
nhau lấy điểm với Thủ tướng. Trơ trẽn nhất là anh Phó Thủ Phạm Gia Khiêm tấu hài
làm hề cho vui ḷng thủ trưởng. Ai dè Khiêm diễu hài bằng câu nâng bi dở quá
thành ra bóp bi: “đây là thành quả của tinh thần độc lập tự chủ, nắm vững và vận
dụng hiệu quả luật pháp quốc tế, tiếp thu kinh nghiệm giải quyết ḥa b́nh các
tranh chấp về biên giới lănh thổ của các nước khác…”. Ba Dũng nghĩ thầm trong
bụng là thằng này có ư xỏ lá, mỉa mai ḿnh nên lừ mắt một cái, miệng lầm bầm:
“Hừ! Thành quả … với độc lập tự chủ! Độc lập tự chủ cái con bà mày!” rồi quay
đít đi thẳng làm cho anh Khiêm nhà ta đứng thộn mặt ra như ngỗng ỉa.
Kết quả của cái thành quả … 2 ngày thắng lợi đó là đảng ta đă tặng không cho
phía Trung Quốc một nửa thác Bản Giốc, phần thác có phong cảnh rất đẹp để khai
thác du lịch cấp quốc gia và luôn cả ải Nam Quan. Hai nơi này, trong quá khứ
ngàn năm trước cũng như trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, máu dân ta đă
chảy thành sông, xương đă chất thành núi để bảo vệ đến ngày nay.

Lại nói về chuyện chia xẻ với chia sớt giang sơn lănh thổ của ta cho người anh
em/đồng chí Tàu khựa không chỉ mới đây mà nó đă (bị) xăy ra lai rai, xăy ra dài
dài từ cái hồi “Bác” mới “mượn” cây cờ đỏ sao vàng của tỉnh Phúc Kiến về để
“biểu tượng” ḷng trung thành của chư hầu, thay cho lá quốc kỳ nền vàng ba sọc
đỏ tượng trưng cho dân Việt da vàng và ba miền Nam Trung Bắc đă có từ lâu.

Thói thường, không ai cho mượn hay cho không vật ǵ mà không có lại quả. “Bác
Hồ” là người rất coi trọng chuyện ơn đền oán trả cho nên luôn t́m cách để đền ơn
Trung Quốc, người thầy vĩ đại của ḿnh. Và chuyện tiêu diệt liên minh các đảng
phái trong nước, phải “trảm thảo trừ căn” mới gọi là phân minh. Sau đó, người
dân trong nước đă chứng kiến cảnh lănh tụ các đảng phái không chịu đứng dưới lá
cờ máu sao vàng lần lượt được “Bác” thân ái cho đi ṃ tôm ráo trọi. Vơ lâm giang
hồ bấy giờ chỉ c̣n mỗi ḿnh “Bác”. Không cần “đảng cử dân bầu” “Bác cũng tự lên
ngôi thậm xưng là “duy ngă độc tôn”.

Năm 1945 để tước khí giới của Nhật khi chúng đầu hàng quân đội đồng minh sau khi
bị Mỹ thả hai quả bom nguyên tử trên đất Phù tang, được dịp trả ơn, “Bác” long
trọng cơng hai mươi vạn đồng chí Tàu phù ghẻ lở của Tưởng Giới Thạch vào nhà để
“ăn hại đái nát” khạc nhổ đờm răi tùm lum trên đất Bắc, giúp “Bác” cái chuyện
quá ư dễ dàng là tước súng của kẻ bại trận để rồi sau này như cái xương gà hóc
cổ, “Bác” không có cách ǵ để đuổi cổ cái bọn “lục lâm thảo khấu” này về nước,
đành nuôi báo cô chúng và “ngậm bồ ḥn làm ngọt”.

Vẫn chưa tỏ hết ḷng ngu trung, năm 1974, khi Tàu khựa đem tàu chiến đánh chiếm
quần đảo Hoàng Sa của miền Nam, trong lúc quân lực Việt Nam Cộng Ḥa hy sinh
xương máu quyết liệt đánh trả để bảo vệ giang sơn th́ “Bác” lại được dịp tâng
công với “Bác Mao”, sai Thủ tướng Đồng Vẩu gởi ngay công hàm công nhận đảo Hoàng
Sa thuộc chủ quyền của Trung Quốc, giúp Tàu khựa càng thêm có lư do để cướp đảo
và giết dân ta. Công hàm bán nước ô nhục này, lúc ấy, “Bác” giấu kỹ như mèo giấu
kít, không một ai hay biết. Giờ th́ nó đă được phơi bày toét toè loe ra rồi
giống như con điếm già mắc bệnh giang mai, đảng ta không c̣n nước mẫu ǵ để che
đậy được nữa. Bọn “hạ bộ” hậu duệ chỉ c̣n nước chống chế một cách rất ngô nghê
để gỡ gạc cho đỡ mất mặt bầu cua của đảng với nhân dân mà thôi.

Sự nghiệp bán nước c̣n đang dở dang, th́ “Bác” bị cái vố “gậy ông đập lưng ông”
Tết Mậu Thân năm 1968, khiến “Bác” uất lên phải hộc máu mồm ba lần như Chu Du
thời Tam Quốc rồi “chuyển sang từ trần”. Năm ấy, “Bác” bội ước lệnh ngưng bắn 7
ngày để hai miền Nam Bắc ăn Tết, “Bác” ra lệnh tổng tấn công miền Nam bằng bài
thơ mật khẩu đọc trên đài phát thanh Hà Nội ngày 30 Tết, tưởng bở rằng sẽ nuốt
trọn miền Nam đúng thời khắc thiêng liêng quân dân miền Nam đang long trọng cúng
kính đón rước tổ tiên ông bà về ăn Tết cùng con cháu trong tiếng pháo mừng Xuân.
“Bác” dùng thủ đoạn “hùn gió bẻ măng” nương theo tiếng pháo đón giao thừa nổ
súng theo tấn công với yếu tố bất ngờ ḥng cướp gọn mănh đất miền Nam để dâng
lên Bác Mao Xếnh Xáng lập công đền ơn đáp nghĩa. Bài thơ mật lệnh như sau:

Xuân này hơn hẵn mấy xuân qua
Thắng trận tin vui khắp nước nhà
Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ
Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta.

Ngờ đâu, quân dân miền Nam chỉ sau một chút bất ngờ về sự tráo trở lật lọng của
“Bác” về giao ước ngưng bắn của đôi bên, đă phản công trả đ̣n rất ngoạn mục.
Nhất là cú đánh “lục diện”. Đánh “lục diện” là vây đánh “sáu mặt”, đánh cho bộ
đội của “Bác” “sặc máu” tan tác, ôm đầu lũi về Bắc như lũ chuột. Để trả thù,
trên đường thoát thân chúng đă tàn sát hơn năm ngàn người dân vô tội ở Huế. Việc
làm thương luân bại lư này là mối nhục nhă hằn sâu lên mặt đảng. Hàng năm cứ đến
Tết là chúng kéo nhau ra bờ sông Hương để rửa mặt. Nước sông Hương đỏ ngầu lên
màu máu mà mặt chúng vẫn không thể nào sạch được vết nhơ.

Tiếp tục nối chí sự nghiệp bán nước làm chư hầu của “Bác”, hậu duệ của “Bác” đă
diễn lắm tṛ hay cho quan thầy TQ thưởng lăm.

Nhưng vở tuồng đầy t́nh tiết lâm ly, éo le gay cấn như phim h́nh sự xă hội đáng
được kể ra đây là vở “Lê Khả Phiêu với mỹ nhân kế”. Xin tóm lược như sau:

Năm 1988, Lê Khả Phiêu sang Bắc kinh chầu hầu thiên tử theo thông lệ hàng năm,
Xuân Thu nhị kỳ nạp cống và nhận lănh chỉ thị đường lối trị quốc của Thiên
triều. Dịp này Phiêu được Thiên triều ban cho một mỹ nhân tên Trương Mỹ Vân
(Cheng Mei Wang) và sanh ra một bé gái. Phiêu vốn là ṇi sợ vợ và cũng sợ tai
tiếng cho đảng nên không dám mang con về nước. Tàu khựa nắm lấy cái “thóp” này
của Phiêu như một yếu huyệt để nhiều lần đ̣i Phiêu dâng đất, dâng biển. (Sao
giống chuyện Lưu Bị sang Giang Đông cưới vợ vậy hè?)

Lúc này Phiêu hiểu ra ḿnh đă bị mắc bợm c̣ ke “mỹ nhân kế” của Tàu khựa th́ đă
quá muộn rồi.

Ngày 30/12/1999, Phiêu sợ quá phải hạ bút kư bản hiến biển v́ Tàu dọa sẽ đưa vụ
này ra ánh sáng nếu Phiêu không hợp tác.

Được đằng chân lân đằng đầu, ngày 31/12/1999, Ngoại trưởng TQ Tang Jiaxuan dẫn
đầu một phái đoàn có cả t́nh báo sang Việt Nam gặp kín Lên Khả Phiêu bàn thêm
chuyện hiến đất.

Ngày 25/2/2000, Phiêu phái Nguyễn Dy Niên sang Trung Quốc thông báo việc ḿnh
đồng ư hiến thêm đất. Tang giao cho Niên một hồ sơ ghi rơ TQ đ̣i 50/50 lănh hải
vùng Vịnh Bắc Việt, và đ̣i Việt Nam cắt 24,000 Km2 vùng biển cho Trung Quốc.

Nguyễn Dy Niên đọc hồ sơ thấy ḷng tham của Tàu lớn quá, sợ toát mồ hôi, vội về
báo cáo với Phiêu. Trước sự việc vỡ lỡ, Phiêu phải họp khẩn cấp Bộ Chính trị để
t́m giải pháp chữa cháy. Sau hai tháng họp kín và bàn bạc, BCT cử Phan văn Khải
qua gặp Lư Bằng.

Ngày 26/9/2000, Khải sang Bắc Kinh. Lư Bằng cho Khải biết vụ dâng đất. Khải há
hốc mồm ra ngạc nhiên v́ không hề được BCT cho biết chút ǵ về chuyện này. Nh́n
mặt Khải, Lư Bằng biết Khải chỉ là con bù nh́n được đưa sang để nhận quyết định
mà thôi nên nói toạc ra cho Khải biết rằng Phiêu và Giang Trạch Dân đă hai lần
gặp nhau và đồng ư trong việc hiến đất rồi. Lư Bằng c̣n cho biết thêm Trung Quốc
đă nắm Nông Đức Mạnh trong tay rồi. Mạnh đă đi đêm sang TQ vào tháng 4/2000 và
tháng 8/2000 đă gặp Bằng tại NewYork Hoa Kỳ và Nông Đức Mạnh sẽ phải được cử làm
Bí thư đảng CSVN sau khi Phiêu xuống, nếu không TQ sẽ “đ̣i nợ cũ”.

Trước khi về, Khải vẫn tỏ ư ngần ngại vụ hiến biển và trả lời nước đôi với Lư
Bằng là sẽ xem xét lại. Lư Bằng bực tức bắt Khải ngồi chờ để đi gọi điện xin
lệnh trên. Lúc sau trở lại, Bằng nói Chủ tịch Giang Trạch Dân muốn gặp Khải.
Giang Trạch Dân cho Khải biết là TQ đă nắm trong tay Lê Khả Phiêu và Nông Đức
Mạnh. Nếu Khải không nghe lời sẽ bị tẩy chay và coi chừng bị “chích thuốc”. Khải
run sợ cúi đầu vâng lệnh. Tiễn Khải ra cửa, Giang Trạch Dân một lần nữa nhắn
Khải gửi lời thăm hỏi Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh chứ không nhắc đến tên một
ai trong Bộ Chính trị.

Ngày 24/12/2000, Thứ trưởng Ngoai giao Lê công Phụng được Trần Đức Lương phái âm
thầm đến TQ gặp t́nh báo của TQ là ông Hoàng Di. Hoàng Di là cánh tay phải của
Bộ trưởng Ngoại giao TQ. Hai bên gặp nhau ở một địa điểm gần biên giới thuộc
tỉnh Móng Cái. Theo báo cáo của Lê Công Phụng với BCT, lúc đầu Di khăng khăng
đ̣i 50/50 vùng biển Vịnh Bắc Việt và đ̣i lấy luôn đảo Bạch Long Vĩ. Sau đó, ông
Phụng đă được BCT dặn trước là ráng xin lại 6% vùng biển gần khu vực Bạch Long
Vĩ v́ đảo này lâu đời là của Việt Nam. Kết quả cuộc đi đêm là Việt Nam dành được
“thắng lợi vẻ vang” 56%, chỉ mất có 44% cho TQ tức mất đi 16.000 Km2 vùng vịnh.

Chỉ mất có chừng ấy giang sơn mà ngôi báu được vững như bàn thạch th́ cũng đáng
giá lắm.

Ngày 25/12/2000, Trần Đức Lương sang Bắc kinh gặp Giang Trạch Dân báo cho biết
Lương và Phiêu chính thức quyết định thông qua bản hiệp ước hiến đất bất chấp
lời phản đối của Khải và nhiều người trong quốc hội. Tuy nhiên phe thân Nga và
phe miền Nam đă không đủ sức đấu với Phiêu và Lương.

Theo bản hiệp ước hiến đất, Giang và đảng CSTQ trả cho số tiền là 2 tỉ USD. Tiền
này được chuyển qua h́nh thức đầu tư. Nhân dịp này, Giang Trạch Dân cũng chỉ thị
cho đảng CSVN sẽ phải làm ǵ trong kỳ đại hội đảng thứ 9 vào tháng 3 năm 2001
sắp tới.

Ngày hôm sau, 26/12/2000, Lư Bằng đến gặp Trần Đức Lương tại Quảng trường Nhân
Dân, nói rơ cho Lương biết là số tiền 2 tỉ USD để mua 16.000Km2 vùng vịnh Bắc
Việt của Việt Nam là hợp lư. Lương cám ơn rối rít đảng CSTQ về số tiền này. Lư
Bằng cũng nhắc lại chuyện TQ đă bán vũ khí và hỗ trợ cho đảng CSVN trong việc
đánh chiếm miền Nam và số nợ bên TQ dùng để trao đổi mua lại vùng đất Sapa, ải
Nam Quan, thác Bản Dốc, Cao Bằng…

Ngày 26/2/2001, Nguyễn Mạnh Cầm bay sang Trung Cộng gặp ông Qian Qichen tại đảo
Hải Nam để nói lời cám ơn TQ đă mua vùng Vịnh Bắc Việt của Việt Nam với giá 2 tỉ
USD.
C̣n đám Khải, Kiệt và những kẻ khác trong quốc hội từng chống đối việc hiến
giang sơn cho Tàu khựa, khi thấy Lương mang về 2 tỉ Mỹ Kim th́ liền đổi sự phẩn
nộ sang làm vui rất ư là “hồ hởi phấn khởi” cho sự “thắng lợi”. (Trích lược:
Người thạo tin Nguồn vietquoc.org)

Qua vỡ tuồng bi hài vừa diễn trên ta thấy dụng tâm bán nước là chủ ư của cả một
tập đoàn đảng CSVN chứ không riêng ǵ cá nhân nào.

Trở lại với anh Ba Dũng “yêu thật thà, ghét dối trá” của đảng ta, anh đă tỏ ra
năng nổ, nhiệt t́nh trong việc giải quyết vấn đề cắm mốc biên giới, chỉ trong
ṿng có 2 ngày là mọi sự đều “hẩu lớ” hết, trong khi những đồng chí tiền nhiệm
“ngu như con ḅ” đàm phán hơn 35 năm mà chẳng được tích sự ǵ, chứng tỏ Ba Dũng
có tài “kinh thiên động địa”.

Tài Ba Dũng cũng c̣n chứng tỏ thêm một điều “trứng khôn hơn rận” khi Ba Dũng cắm
đầu kư Quyết định 167 phê duyệt quy hoạch phân vùng, thăm ḍ, khai thác, chế
biến, sử dụng quặng bôxít, cho Trung Quốc toàn quyền triển khai tại các tỉnh Lâm
Đồng (Tân Rai) và Đắk Nông (Nhân Cơ) thời hạn từ 2007-2015. Ngoài hai tỉnh trên,
Ba Dũng c̣n cho phép Trung Quốc nghiên cứu và xúc tiến các dự án liên quan tại
các B́nh Phước, Kon Tum, B́nh Thuận…

Ba Dũng gạt ngoài tai lời khuyên “già nua lẩm cẩm” của vị đại công thần hết thời
là Vơ Nguyên Giáp. Vị đại tướng với chức vị cuối cùng là “Bộ trưởng đặt ṿng
ngừa đẻ” này tuy đă gần đất xa trời, chưa biết lúc nào sẽ đi theo “thầy” của
ḿnh là “Bác Hồ” nhưng nh́n thấy cảnh đám hậu sinh ngu dốt, tranh quyền đoạt
lợi, đấu đá với nhau, từng ngày phá nát tan hoang đất nước, e rằng chẳng mấy năm
nữa sẽ bị Tàu phù đô hộ trở lại, nên đứng ngồi không yên, ráng chút hơi tàn c̣n
sót lại viết tâm thư gởi lên đảng, lên chính phủ khuyên giải đôi điều lợi hại,
hy vọng sẽ có người thấy ra điều nguy biến cho tương lai đất nước. Hoài công cho
vị tướng già này. Từ ngày ông thất sũng đến nay, tiếng nói ông chẳng có kư lô
gam nào, đâu có c̣n ai nghe ông nữa. Ông chỉ là một lăo già lú lẫn vô dụng đáng
bị bỏ quên cho thời gian đóng bụi và nhện giăng không hơn không kém. Những
chuyện tày đ́nh như vụ án Tổng cục 2, Sáu Sứ, phá và xây nhà Quốc hội trên đất
Hoàng thành… thư góp ư của ông đâu có báo nào chịu (dám) đăng. Chúng bị vất hết
vào sọt rác. Chẳng có ma nào lư đến ông. Thật tội nghiệp cho ông.

Bây giờ đứng trước nguy cơ Tây nguyên bị TQ lấn chiếm dưới h́nh thức khai thác
quặng mỏ, ông lại rị mọ viết thư lên cho Ba Dũng tŕnh bày những điều lợi hại đă
bị Ba Dũng cười khinh mạn và sổ toẹt.

Theo thư tướng Giáp gửi cho Ba Dũng ngày 5/1 nhưng đến 14/1 mới được đăng trên
duy nhất một tờ báo mạng của Việt Nam là VietnamNet, nêu lên quan ngại về “nguy
cơ nghiêm trọng đối với môi trường tự nhiên và xă hội” của các dự án này.

Trong thư tướng Giáp cho biết thời kỳ đầu những năm 1980, chính phủ VN đưa
chương tŕnh khảo sát bôxít Tây Nguyên vào chương tŕnh hợp tác đa biên giới với
khối COMECON của các nước xă hội chủ nghĩa và bản thân ông được phân công trực
tiếp theo dơi chỉ đạo chương tŕnh này. Tuy nhiên sau đó khối COMECON đă khuyến
nghị Việt Nam không nên khai thác v́ nguy cơ sinh thái. Chính phủ đă quyết định
không khai thác bôxít mà giữ ǵn thảm rừng và phát triển cây công nghiệp trên
Tây nguyên.

Cuối thư, tướng Giáp viết: “Tôi đề nghị Thủ tướng cho dừng triển khai các dự án
khai thác bôxít ở Tây nguyên và báo cáo Bộ chính trị chỉ đạo tiến hành các
nghiên cứu vĩ mô cần thiết làm căn cứ cho mọi quyết định”.

Mặc dù thư “Gửi đồng chí Nguyễn Tấn Dũng” từ đầu tháng 11/2008, một số nhà khoa
học và quản lư có tên tuổi đă gửi kiến nghị để nghiên cứu, xem xét một cách toàn
diện…các dự án này vẫn cứ đang được triển khai. Trong tháng 12/2008 đă có hàng
trăm công nhân Trung Quốc đầu tiên có mặt trên công trường.

Dự kiến mỗi dự án sẽ có đến vài ngàn nhân công.

Riêng tỉnh Đắk Nông dự kiến h́nh thành đến bốn tổ công nghiệp từ 2007-2015.
Trong năm 2008 đă có hai dự án được phép khai thác bôxít tại hai tỉnh Lâm Đồng
và Đắk Nông.
Thư tướng Giáp chỉ đề cập đến chuyện nguy hai về môi sinh để khuyên Ba Dũng dừng
lại các dự án ở Tây nguyên nhưng ai cũng thừa hiểu rằng tướng Giáp đă né tránh
nói tới sự nguy hại về an ninh lănh thổ, có lẽ ông lo sợ rằng nói rơ ra như thế
là tiết lộ “bí mật nhà nước” lại bị đảng ta có cớ cho đi tù chăng?

Thực ra, chẳng cần phải là một nhà quân sự như đại tướng Vơ Nguyên Giáp, một
người có tầm hiểu biết thông thường cũng nhận định được rằng với t́nh thế hiện
nay Hoàng Sa đă mất, Trường Sa đang bị xâm chiếm gần hết, áp lực biển Đông rất
nặng, căng thẳng từng ngày. Trung Quốc đang phát triển tiềm lực hải quân, gấp
rút xây dựng hạm đội tầm xa, xây dựng căn cứ hải quân tại Tam Á, đảo Hải Nam với
tàu ngầm và hỏa tiển nguyên tử. Hà Nội và miền Bắc quá gần, không chịu nổi một
đ̣n tấn công hỏa tiển đánh phủ đầu.

Pḥng thủ cả nước chỉ c̣n có Tây nguyên. Ai làm chủ Tây nguyên là làm chủ chiến
trường. Nay nhà nước Việt Nam lại cho các công ty Trung Quốc hay các công ty Mỹ
gốc Trung Quốc lên đó, tiếng là khai thác quặng bô xít, thực ra là có âm mưu xây
dựng cả chục sư đoàn, mươi vạn người, dự bị cho chiến tranh xâm lăng Việt Nam
trong tương lai rất gần.
Khi xăy ra chiến tranh Việt Trung, Tàu khựa sẽ tấn công ba mặt một lúc, ngoài
biển đánh vào, biên giới tràn sang, Tây nguyên tấn công xuống, th́ lúc cha con
nhà họ Hồ chỉ c̣n nước bó tay chịu trói, cởi trần vai áo, đầu đội ṿng gai, qú
gối lết đến cửa Hữu nghị để xin Thiên triều tha cho cái mạng sống và xin làm bồi
thần hết kiếp để làm thân khuyển mă như Trần Ích Tắc thuở xưa.

Ngẫm lại, từ khi “Bác” cơng rắn cọng sản về cắn gà nhà, từ năm 1945 đến nay,
ngoài việc nhượng đất, hiến biển cho giặc phương Bắc để chúng giúp bảo vệ cho
chiếc ghế quyền lực bền vững ra đảng cọng sản không làm được một việc ǵ gọi là
ích nước lợi dân cả ngoài việc thẳng tay đàn áp dân để vơ vét tài sản của nhạn
dân và đất nước.

Cứ dẫn lời của bà Bảy Vân, vợ của cố Tổng bí thư đảng cộng sản Lê Duẫn, từng giữ
chức Phó Tổng biên tập báo SàiG̣n Giải phóng, nói với đài BBC hồi tháng tám,
2008 để chứng minh thấy rơ:

- Việt Nam không có mô h́nh nào để đi lên, Nga đi lên theo kiểu Nga, Trung Quốc
đi lên theo kiểu Trung Quốc, mà Trung Quốc xa vời với Việt Nam. Ḿnh th́ chỉ ṃ
mẫm thôi, không ai kết luận được kiểu nào đúng, kiểu nào sai, tới chừng nh́n lại
thấy không phù hợp th́ thôi, làm tới đâu sửa tới đó.

Lănh đạo một đất nước mà nói y như thầy bói mù sờ voi kiểu như thế th́ trách ǵ
hơn 70 năm cai trị, tập đoàn cộng sản đă đưa đất nước Việt Nam tụt hậu trở lại
thời kỳ lạc hậu sơ khai, nghèo đói và dốt nát nhất vùng Đông Nam Châu Á.

Có ai đó đă nói: “Dù ǵ th́ đảng CSVN cũng đă có công đánh thắng ba đế quốc để
giành độc lập cho nước nhà”.

Ví dù đảng cộng sản có công thật sự đi nữa mà bây gị hè nhau đi bán đất, dâng
biển của tổ tiên cho ngoại bang dù là một tất đất th́ cũng đều mang tội chém cả.


Nhưng chuyện đất nước sẽ bị Tàu xâm lược nuốt trọn hăy c̣n lâu, ít ra là phải
tới năm 2020. Sang năm mới đảng ta c̣n phải tiếp tục đàm phán nhanh gọn để dâng
luôn băi Tục Lăm nữa. Từ đây đến đó tập đoàn lănh đạo Bắc bộ phủ hăy c̣n đủ thời
gian để vơ vét tài sản thêm đôi ba chục tỉ Mỹ Kim nữa để đến lúc nhân dân vùng
lên th́ cũng đủ để có thể cao bay xa chạy ra ngoại quốc dưỡng thân.

Trước mắt, đảng ta và nhà nước ta trong năm con chuột đă làm tṛn xuất sắc ba
nhiệm vụ rất quan trọng và cao cả là: hiến biển, nhường đất ở biên giới và Tây
nguyên.

Thế nào các quan thầy Trung Quốc cũng sẽ xoa đầu khen ngợi và tặng thêm một số
chữ vàng ǵ đó nữa.

Chuyện ǵ sẽ xăy ra trong những ngày sắp tới cứ thây kệ, năm nay đảng ta phải ăn
một cái Tết thật “hoành tráng” thật “khủng” mới được để tự thưởng công cho ḿnh
đă đạt được thắng lợi vẻ vang mà ngày xưa “Bác” chưa có đủ khả năng làm được.

- Phải ăn Tết thật to sao cho xứng đáng với câu chúc của “Bác”.

Xuân này hơn hẵn mấy xuân qua!

Bộ chính trị gồm mười bốn vị rất khả kính và rất yêu nước đă cùng giơ tay
“quyết” như thế.

Nguyễn Thanh Ty 22/01/09


Nguồn take2tango.com

 
     

Trở về trang chính