![]() |
||||
Xin Giới Thiệu Qúi vi. trang web Góp Ý Kiến và Bài Vở. Hay Len Tieng
|
Cái chết Gaddafi cảnh tỉnh những kẻ độc tàiThanh Quang, phóng viên RFAThư Năm, Ngày 27 tháng 10 -2011Hôm thứ Năm tuần rồi, nhà độc tài Moammar Gaddafi đã tử thương sau 42 năm cai trị độc đoán tại xứ Libya khá phong phú dầu hỏa ở Bắc Phi.
AFP photo Lãnh đạo tạm thời của Libya Mustafa Abdel Jalil (P) gặp Bộ trưởng ngoại giao Ba Lan Radoslaw Sikorski tại Benghazi vào ngày 24 tháng 10 năm 2011, một ngày sau khi lãnh đạo mới tuyên bố đất nước Lybia "giải phóng". Lịch sử sang trangPhản ứng trước tin này, blogger Song Hà bày tỏ tâm trạng rằng: Bỗng nghe tin sét đánh ngang Còn blogger Trần Mạnh Hảo cũng xúc cảnh thành mấy vần thơ qua bài “Gaddafi - Giờ của độc tài đã điểm”:
Theo tác giả Việt Hoàng qua bài “Cái chết của một nhà độc tài” được nhiều trang nhật ký trên mạng phổ biến, thì tuy cái chết của ông Gaddafi vẫn còn nhiều tranh cãi, nhưng có lẽ nó mang lại nhiều điều hay hơn là điều dở, vì diễn tiến đó kết thúc một trang sử buồn và kinh hoàng đối với người dân Libya, đồng thời mở ra một kỷ nguyên mới hứa hẹn mang lại một thể chế tự do, dân chủ cho một dân tộc vốn đang ăn mừng trước triển vọng ấy. Tác giả cho biết tiếp: "Mùa xuân Ả Rập vẫn đang còn tiếp diễn ở Yemen và Sirya, hy vọng những gì xảy ra ở Libya sẽ là bài học cảnh tỉnh những kẻ độc tài như Bashar al-Assad hay Ali Abdullah Saleh và những kẻ độc tài khác trên thế giới. Bài học dành cho những kẻ độc tài đó là: Hãy biết lắng nghe nguyện vọng của người dân. Hãy biết thay đổi trước khi quá trễ. " Blogger Bùi Tín nhân dịp này cũng không quên mô tả tình cảnh bi đát của “người hùng một thời Gaddafi”, đã phải bỏ cả thủ đô Tripoli, Quảng Trường Xanh lịch sử, bỏ lâu đài cung điện, cho vợ, con gái chạy trốn trước để ông ta cùng mấy người con trai và thuộc hạ thân tín lẩn trốn ở “ngõ cụt” Sirte – sinh quán của ông ta, để rồi chết thảm và chết nhục sau khi bị quân nổi dậy kéo ra từ một ống cống, giưã lúc “con chó điên bên bờ Địa Trung Hải” Gaddafi bị Toà án Hình sự Quốc tế ở La Haye phát lệnh truy tố, truy nã, bị Cảnh sát Quốc tế Interopol truy nã về tội diệt chủng. Nhưng, theo blogger Bùi Tín, lại có một tiếng nói “hùng hồn” bênh vực cho Gaddafi:
"Đó là một nhà báo khá nổi ở Hà Nội - Việt Nam, tên là Nguyễn Như Phong hiện là tổng biên tập của tờ báo Năng Lượng Mới, cơ quan ngôn luận của Tổng công ty dầu khí Việt Nam, một tập đoàn kinh tế quốc doanh vào loại lớn nhất. Cũng cần nói nhà báo Nguyễn Như Phong vốn là đại tá công an, từng là phó tổng biên tập báo An ninh thế giới, cơ quan ngôn luận của bộ Công an, thôi việc của ngành này từ gần mười năm nay... Trên tờ báo mạng Năng Lượng Mới, vừa có bài viết công phu, phải nói là tâm huyết, có đầu đề “Sự thật về Libya và Gadhafi”. Bài báo bác bỏ những ai đã chụp mũ và vu cáo ông Gadhafi là một nhà độc tài quân sự, trong khi sự thật ông ta là một nhà dân chủ, lại là một nhà dân chủ chân chính và sáng tạo, thực hiện “một nền dân chủ cao, một nền dân chủ trực tiếp, dân chủ của nhân dân”,...một nhà nước phúc lợi, một nhà nước không quan liêu...Bài báo cho rằng Libya đã đi đầu xây dựng một nhà nước mới, với những chính sách tiến bộ mà nhân dân các nước khác trên thế giới nên mơ ước... Vẫn chưa hết, bài báo của người coi Gadhafi là thần tượng còn lên án các nước liên minh ủng hộ mạnh mẽ cuộc nổi dậy của nhân dân Libya như Pháp, Anh, Ý, Hoa Kỳ…là những tên đế quốc phản bạn, “mưu đồ ăn cướp nguồn dầu mỏ, vàng và tiền bạc của nhân dân Lybia, lại còn truy sát nhà lãnh đạo quý yêu Gadhafi của họ”. Thần tượng của ai?Blogger Bùi Tín lưu ý rằng báo mạng Năng Lượng Mới thuộc “lề phải” của đảng và nhà nước đã tôn vinh Gaddafi lên chót vót như vậy trong khi không có một tờ báo chính thức nào phê phán hay phủ định những ý kiến ấy của quan chức Nguyễn Như Phong. Nên blogger Bùi Tín nêu lên nghi vấn rằng “Phải chăng đó là một thông điệp an ủi và tiếp sức hiếm hoi, quý giá của nhóm lãnh đạo độc đảng Hà Nội muốn nhắn gửỉ ông bạn vàng - đồng chí Moammar Gadhafi của họ ?”
Quân nổi dậy Libya làm dấu chiến thắng
khi họ tuần tra trên đường phố thủ đô
Tripoli ngày 22 tháng 8 năm 2011. AFP
photo
"Hơn 42 năm qua, từ buổi cướp được chính quyền cho đến phút cuối cùng, Muammar-Gaddafi đã cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp xây dựng chế độ độc tài ở Libya và trên thế giới. Người đã trải qua một cuộc đời gây oan nghiệt, gây gian khổ hy sinh vô cùng lố bịch và phong phú...Và Người đã hy sinh anh dũng dưới ống cống...Gaddafi là người sáng lập, lãnh đạo và rèn luyện chế độ cộng sản độc tài, là người xây dựng chế độ độc tài mang tên nước Libya Nhân dân Xã hội chủ nghĩa Ả Rập Jamahiriya, là người cha thân yêu của lực lượng vũ trang cận vệ bảo vệ gia đình Gaddafi. Người là linh hồn, là ngọn cờ chói lọi, lãnh đạo toàn Đảng, toàn dân, toàn quân Libya đoàn kết một lòng, chiến đấu hung hãn, viết nên những trang sử ô nhục nhất của Tổ quốc Libya...Lúc còn sống, Người dành tất cả lòng hiền từ ấm áp cho đám vệ sĩ trinh nữ và đám tay sai, công an, cảnh sát, những kẻ đánh thuê, quan chức... nịnh hót. Khi mất đi, Người còn “để lại muôn vàn tai họa cho toàn dân, toàn đất nước, giết toàn thể tù binh, mang đi tiền của, bạc vàng”.
Gaddafi – “vua của các vì vua” như một số lãnh tụ Phi Châu tán dương hồi năm 2008 đã phải “kêu gọi người dân Libya, tất cả thanh niên nam nữ, xuống phố và quảng trường” để ủng hộ ông ta sau khi quyền lực bị lung lay, đồng thời ra lệnh bắn thẳng vào đoàn người biểu tình, gây tử vong hàng ngàn người. Blogger Song Hà chua chát: "Cả cuộc đời vĩ đại của Gaddafi là tấm gương mãi mãi sáng ngời chí khí bảo thủ hám lợi kiên cường, tinh thần độc tài độc đoán, coi nhân dân là cỏ rác, đạo đức suy đồi, tác phong kệch cỡm và xa hoa. Gaddafi dạy chúng ta bài học phải tuyên truyền là Đảng ta trong sạch, phải mị dân rằng Đảng là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân...Gaddafi đã toi đời! Nhưng Người để lại cho chúng ta một di sản vô cùng quý báu. Đó là thời đại Gaddafi, thời đại bi thảm nhất trong lịch sử đau thương của dân tộc Libya... Vĩnh biệt chúng ta, Gaddafi có để lại cho Đảng ta, cho toàn thể đồng bào một bản Di chúc lịch sử: “Đừng bắn”. Đó là những lời căn dặn cuối cùng của Người, là những tình cảm và niềm tin của Người đối với chúng ta ngày nay và các thế hệ mai sau." Sau khi nghe “bọn phản nghịch” nó truy Gaddafi đến “tận ổ” ở quê nhà, khiến ông phải chui xuống cống trốn nhưng vẫn không thoát nạn, thì cái chết nhục và tức tưởi đó làm “mủi lòng” blogger Nguyễn Đình Đông đến độ tác giả liên tưởng đến quê hương VN và nêu lên câu hỏi rằng “ Khi nào thì VN sẽ là Libya thứ hai?”. Bài học cho VN
|
|
||