Chính quyền hay là phát xít mới?
 
 

 February 16, 2009

 

medium_VN_DoHuyMung.jpg

Ông Đỗ Huy Mừng, người bị cưỡng chế mất ngôi nhà thờ ông anh của ông là liệt sĩ. (H́nh: của báo Người Việt)

medium_nhasap.jpg

Ông Mừng cầm tấm bảng phản đối đứng trước ngôi nhà thờ bị giật sập theo lệnh cưỡng chế. (H́nh: của báo Người Việt)

medium_Giaybaotu.jpg

Phóng ảnh giấy báo tử ông Đỗ Huy Đảm chết trận được nhà cầm quyền địa phương thông báo 9 năm sau.

 
 

Phóng sự điều tra: Trần Khải Thanh Thủy

 

Bà con dân làng Đông Phương Yên ai cũng bất b́nh trước cảnh gia đ́nh ông Đỗ Huy Mừng (người em duy nhất của liệt sĩ đỗ Huy Đảm) bị cưỡng chế nhà 2 lần, trong thời gian vẻn vẹn chưa đầy 3 tháng.

Lần đầu khi chính quyền tràn vào nhà, ông Mừng đi vắng, nên khi ông trở về theo lệ thường th́ căn nhà đă bị phá ủi sạch sẽ. Thấy quá nhiều bất công vô lư, trong khi đảng và nhà nước Việt Nam luôn nêu cao khẩu hiệu “đời đời biết ơn các liệt sĩ...” Với gia đ́nh ông - cho dù “đời đời” có nghĩa là hai đời đi chăng nữa th́ cũng đă đủ hai đời đâu? Sao đất có sổ đỏ mang tên liệt sĩ hẳn hoi mà chính quyền lại tràn vào phá như vậy? V́ thế, lần này ông quyết định họp gia đ́nh, vay tiền xây mới lại từ đầu và cho vợ chồng người cháu ra trông hộ, vừa là có người giữ nhà, giữ đất, vừa để người anh có chỗ thờ tự, kẻo bao nhiêu năm qua rồi, cứ mỗi lần mơ thấy h́nh ảnh người anh, đôi mắt buồn như bóng tối, vừa ôm lấy em vừa sụt sịt kể “anh bơ vơ quá, cửa nhà chẳng có, muốn về gặp em, mà thổ công không cho vào, cả bố mẹ cũng vậy, mang tiếng chết ở giữa đất quê hương mà gần 60 năm rồi, chả có lấy một chỗ thờ tự cầu cúng” là ông lại bật khóc.

Nhớ lại cuộc đời ḿnh từ những năm c̣n thơ ấu, ông kể:

- Tôi là đứa trẻ vô cùng bất hạnh, sinh ra 5 ngày tuổi th́ mẹ mất v́ đuối sức, v́ hậu sản, sau đó v́ quá đau buồn, lại đang có bệnh nên đúng 27 ngày sau bố tôi cũng mất nốt. Trong ṿng một tháng phải thể nghiệm nỗi đau mất con dâu, rồi con trai, trong khi hai cháu c̣n đỏ hỏn, ông nội tôi suy sụp hẳn. Mái đầu bạc trắng, tấm lưng c̣ng gập xuống. V́ thế, không thể nào đủ sức nuôi cả hai cháu trai cùng một lúc, đành phải cho tôi đi làm con nuôi làng khác, để dồn sức vào nuôi anh tôi khi ấy mới hơn một tuổi. Cả tuổi thơ bé tôi không được sống cùng anh mà sống cùng bố nuôi trong hoàn cảnh đặc biệt trớ trêu. Chỉ v́ không có con trai nối dơi, bố nuôi tôi lấy tới ba bà vợ và đẻ ra một lũ vịt giời, v́ thế, khi thấy tôi mồ côi cả bố lẫn mẹ, ông nội lại quá già, các bác lại nghèo, hèn nên mới xin về hy vọng có người... nối dơi tông đường. Xưa ông bà bảo: “Cơm mẹ th́ ngọt c̣n cơm thiên hạ th́ đắng”, cả ba bà, may có bà cả c̣n tắm rửa, bù tŕ chi chút cho tôi, c̣n bà hai, bà ba, cùng bè lũ con gái khác cả cha lẫn mẹ th́ đầy đọa, đè nén tôi không biết bao nhiêu mà kể.

Ở với ông tôi được 12 năm th́ ông mất, anh tôi thành kẻ bơ vơ, nay ở nhà này, mai sang nhà khác. Hồi ấy vùng quê tôi nghèo lắm, mảnh đất chiêm khê mùa thối, sống ngâm da, chết ngâm xương, nên các bác đều nghèo và hành sử đúng như câu nói của ông bà ḿnh xưa: “Ḷng người th́ hẹp c̣n ḷng bếp phải rộng”. Chính v́ thế, mang tiếng ở với bác mà không khác ǵ đi ở cho địa chủ bóc lột ngày xưa. Chăn trâu, cắt cỏ tối ngày mà mỗi ngày bác chỉ cho hai bữa ăn và manh chiếu ở đầu hè, cấm không được bước chân vào nhà, đặc biệt là nơi chứa thóc, gạo, tiền bạc. Vừa bực, vừa chán anh tôi bỏ sang nhà khác, cứ như vậy, vạ vật cho đến năm 18 tuổi, th́ quyết định đi nghĩa vụ quân sự... Tôi nhớ, hôm ấy anh đến gia đ́nh bố mẹ nuôi gọi tôi ra ngoài đường và bảo:

- Mừng à, anh phải đi thôi, ở lại khổ lắm!

Lúc ấy tôi đă tṛn 17 tuổi, nhưng vẫn là đứa trẻ c̣i cọc nhút nhát, do thể lực kém, ăn uống thiếu chất, bị bắt nạt đầy đọa ba bề, 4 bên, cho nên tôi khóc bảo anh: “Đừng đi anh ơi, nhà ḿnh chỉ có hai anh em, anh đi rồi em biết trông vào đâu?”

Hiểu tâm trạng tôi, anh bảo:

- Thôi để anh đi, may mắn th́ vài năm sau anh về sẽ làm lại từ đầu ở trên chính mảnh đất mà bố mẹ ḿnh để lại rồi đón em về ở cùng, hai anh em ḿnh làm hai cái nhà rồi xây dựng cuộc sống mới. Ở lại sống cảnh ăn nhờ, ở đậu, không khác ǵ cảnh đi ở như thế này nhục lắm em ạ. Để anh đi, cứu đời anh và cứu cả đời em nữa.

Biết không ngăn cản nổi anh, tôi chỉ biết lủi thủi bỏ đi, nước mắt lưng tṛng, nghĩ xa anh vài tháng hoặc vài năm là cùng đâu có biết sẽ vĩnh viếng mất anh như thế này?

Đầu năm 1968, anh tôi đi, đến năm 1981 mới có tin báo về là anh đă “hy sinh anh dũng” ở chiến trường Trà Bồng, Quảng Ngăi. Kỳ thực anh tôi đă mất ngày 18-2 năm 1972, sau 4 năm tại ngũ. Thương anh, tôi chỉ biết để trong ḷng, mà không dám nói ra miệng, dù bao nhiêu lần mơ thấy anh về, toàn thân đỏ rực màu lửa, màu máu, cùng những tiếng thét ghê người: “Cứu! cứu với, trời ơi khát, khát quá...” vài đêm tôi lại gặp ác mộng, quằn quại như thân lau trong băo. Tỉnh dạy toàn thân ướt sũng mồ hôi, nước mắt đầm đ́a thấm ướt gối... vậy mà lên hỏi xă đội, huyện đội rồi tỉnh đội, tất cả cứ lờ đi, bảo “không biết” rồi “làm ǵ có chuyện đó”, chỉ mê mụ vớ vẩn.

Trong khi “giải phóng Miền Nam” anh em đồng chí lũ lượt trở về, chẳng thấy anh đâu, tôi khóc đỏ mọng cả hai mắt. Rồi cứ sểnh ba bà mẹ và đám chị gái ra, là tôi trốn nhà, trốn việc bỏ đi t́m anh. Đầu tiên mon men ở các thôn Đồi, thôn Làng của xă ḿnh, rồi nghe đồng đội của anh mách ai đă từng quen biết và ở cùng anh (đại đội 2, tiểu đoàn 2, cục hậu cần quân khu 5), tôi lại ḷ ḍ t́m đến, vừa nghe lại mọi chuyện liên quan đến cuộc đời quân ngũ ngắn ngủi của anh, vừa t́m hiểu rơ sự thật trong lời đồn của đám bạn bè anh. Khi tất cả cùng đồng loạt khẳng định: “Thằng Đảm chết mười mươi, chết 100% rồi, chính tôi là người chứng kiến, trước khi chết, nó c̣n nấc lên: “Bố ơi, mẹ ơi, Mừng ơi...” th́ xă không c̣n cách nào khác trước tất cả các nhân chứng sống sờ sờ trước mặt, ùn ùn đổ về ủy ban cũng như pḥng lao động thương binh xă hội, nên buộc phải nhả tấm giấy báo tử ra, sau 13 năm nhập ngũ (1968-1981) và 9 năm nhập... mộ (1972- 981).

- Sau đó, chính quyền xă có làm ǵ cho gia đ́nh bác không? Dù sao anh bác cũng là liệt sĩ, là cái chết được khoác danh nghĩa? Tôi hỏi, cố xua đi không khí đông đặc, u ám trong nhà, ngột ngạt đến mức có thể dùng dao mà cắt ra được.

Lau đi những giọt nước mắt muộn mằn, già nua, ông ngậm ngùi kể:

- Chẳng làm ǵ cả. Anh tôi mất, chỉ có tấm giấy báo tử, ba tấm huân chương, không hề có tiêu chuẩn liệt sĩ, cũng chẳng hề có bằng tổ quốc ghi công, tiền tử tuất lại càng không?

- Sao lại có chuyện vô lư thế được, tôi bất ngờ bật ra những tiếng nói chân thành từ lồng ngực... Gần 3 năm trời giữ trang “T́m người thân” cho báo Cựu chiến binh, thực chất là t́m 30 vạn liệt sĩ mất tích, tôi vốn không lạ ǵ các kiểu ăn gian của chính quyền địa phương nhưng không nghĩ chính quyền lại dám “chơi ngông” thế này.

- Vâng, ông Mừng xác nhận: - Chính tôi cũng không hiểu sao người ta lại đối xử với anh tôi tồi tệ đến thế. Không một tấm h́nh, không một ḍng địa chỉ, nếu tôi không cố kiết đi t́m hết năm xa lại tháng gần, hết ngày dài lại đêm thâu th́ người ta cũng nuốt chửng cả 3 tấm huân huy chương cùng chút tiền hương khói rồi, coi như chết là hết, đi là dại, nên không những đất đai nhà cửa, lănh đạo xă bán hết cho người khác lấy tiền bỏ túi mà một chút quyền lợi giành cho người sống như tôi, chúng nó củng cố t́nh ăn sống, nuốt tươi.

- Hiện hài cốt của ông Đỗ Huy Đảm ở đâu, tôi ngậm ngùi hỏi:

- Ở nghĩa trang liệt sĩ xă.

- Thế chúng nó tham lam đến mức mù luật, mù cả lương tri đạo lư hay sao mà cố t́nh ăn cả thịt của người chết như thế?

- Vâng, Ông Mừng cất giọng thiểu năo: - Tất cả những ǵ anh tôi có được bây giờ là do tôi đạp xe ṭng tọc đi đ̣i lại cho anh suốt 37 năm trời. Riêng tiêu chuẩn chế độ liệt sĩ hay bằng tổ quốc ghi công, tiền tử tuất hàng tháng th́ không? Càng đ̣i họ càng bày cho tôi những mưu ma chước quỷ mà ở địa vị làm em tôi không làm được.

- Sao lại thế? Không hiểu ư ông, tôi hỏi lại cho tṛn mạch, rơ nghĩa:

- Cụ thể, thấy tôi đi lại nhiều quá, biết nuốt khó trôi, hoặc thỉnh thoảng anh tôi lại về “nhát ma” họ” nên họ bảo tôi: “Thôi th́ bác chịu khó viết cho vài chữ xác nhận là: Bằng tổ quốc ghi công bác đă lĩnh nhưng không may để chuột cắn nát, nên bây giờ xin cấp lại, chúng tôi sẽ tạo mọi điều kiện cho bác.”

- Lại c̣n thế nữa... - ngồi bên, tôi giỏng tai nghe ngóng, cặp mắt không rời khỏi khuôn mặt hóp hép, héo úa của ông - dấu ấn trung thành của một quăng đời oan nghiệt trong chế độ xă hội chủ nghĩa, thiếu ăn, thiếu mặc, bị đầy đọa cả về thể xác lẫn tinh thần. Ngoài 50 tuổi đầu mà răng rụng trống hàm, nói năng ăn uống đều khó khăn, người c̣i cọc, xơ xác gầy yếu như đứa trẻ lên 10.

(C̣n tiếp)
 

 

 
  Nguồn nguoi-viet.com