Bình
luận
Ngô
Nhân Dụng
Ở các nước dân chủ, mỗi lần có một cuộc vận động tranh
cử, người ta lại thấy nhiều bất mãn về không khí chính
trị.
Như cuộc vận động tranh cử hiện đang
diễn ra ở nước Mỹ chẳng hạn. Ngược lại, tại một nước độc
tài, một cuộc bầu cử hơi tự do một chút cũng khiến mọi
người thêm tin tưởng rằng cơ chế chính trị dân chủ hy
vọng sẽ giúp quốc gia sẽ tiến bộ hơn. Như tình trạng ở
Nga trong mấy ngày nay. Chế độ dân chủ giống như một cái
bánh: Ðược nếm một chút thì người ta thèm muốn ăn nhiều
hơn; nhưng khi được ăn mãi thì lại dễ thấy chán!
Sang năm nước Mỹ mới có bầu cử tổng
thống và Quốc Hội. Nhưng không khí chính trị đã sôi nổi,
hào hứng nhờ các nhà chính trị bên đảng Cộng Hòa đang
giành nhau để được đảng đưa ra làm ứng cử viên tổng
thống. Một tháng nữa mới có những cuộc bầu cử sơ bộ ở
Iowa nhưng từ nửa năm nay đã có hàng chục nhà chính trị
rất sáng giá vận động hòng được đảng đưa ra đối đầu với
đương kim Tổng Thống Barack Obama. Hãy tạm coi họ đều là
những ứng cử viên tổng thống. Với tình trạng kinh tế
đang trì trệ và khó hy vọng khá lên nhiều trong 12 tháng
tới, ai chính thức được làm ứng cử viên Cộng Hòa sẽ hy
vọng được làm tổng thống nước Mỹ từ năm 2013.
Nhưng chính cuộc vận động sôi nổi này
làm nhiều người thấy chán nản. Theo dõi các cuộc tranh
luận của họ, có những vị ứng cử viên tổng thống làm
người ta phát chán. Nhiều người Mỹ tự hỏi: Cái ông (hay
bà) này mà sẽ làm tổng thống của tôi hay sao? Thí dụ như
ông Herman Cain, nhà triệu phú chủ nhân nhiều tiệm ăn
thành công, có tài ăn nói, có lúc đã vượt lên đứng hàng
đầu. Ông đưa ra một chính sách thuế rất giản dị, ai cũng
hiểu được, gọi là “999,” ba thứ thuế cái nào cũng đánh
9%. Ai cũng biết các suất thuế như vậy sẽ làm ngân sách
chính phủ Mỹ thiếu tiền tiêu, nhưng nếu có ai đặt câu
hỏi thì ông Cain coi như chuyện đó không quan trọng! May
mắn cho đảng Cộng Hòa, có đến 4 phụ nữ xuất hiện tố cáo
ông đã sách nhiễu tình dục họ; rồi chính ông cũng thú
nhận đã từng ngoại tình. Sau cùng ông Cain phải rút lui,
ai cũng thở phào nhẹ nhõm.
Một ứng cử viên sáng giá khác là ông
Rick Perry, thống đốc tiểu bang Texas. Ông có những khẩu
hiệu rất hay, dựa trên thành tích đã quản trị thành công
trong một tiểu bang vào hạng lớn và giầu nhất nước Mỹ.
Có lúc ông đã vượt lên chạy hàng đầu, qua mặt cả Mitt
Romney và Newt Gingrich; được coi như niềm hy vọng của
đảng. Nhưng bây giờ ông đã xuống, rất thấp. Ông Perry có
cái tật hay quên một cách thảm hại, đặc biệt là quên
tên! Ðãng trí một lần thì dễ được bỏ qua, vì ai cũng có
lúc quên; nhưng quên đến mấy lần, quên toàn những chuyện
quan trọng, thì những người ủng hộ ông cũng phải lo! Một
lần, lên ti vi tranh luận với các ứng cử viên khác, ông
trình bày dự án chính trị sẽ thi hành khi lên làm tổng
thống: Chính phủ liên bang to lớn quá, phải cắt bớt (Ai
cũng đồng ý!). Cho nên Tôi, Perry, sẽ xóa bỏ bớt ba bộ
trong chính phủ Mỹ. Thứ nhất là Bộ Thương Mại; thứ hai
là Bộ Giáo Dục; và thứ ba là bộ... bộ nào nhỉ, quên mất
rồi!
Mới ngày hôm qua, ông Rick Perry lại
biểu diễn tính đãng trí một lần nữa. Ðang đi vận động ở
Iowa, nói chuyện với ban biên tập tờ báo lớn nhất tiểu
bang, The Des Moines Register, ông Perry chỉ trích Tổng
Thống Obama đã Ðề Cử Hai Thẩm Phán Tối Cao, “thí dụ như
là...” Nói tới đó ông Perry lúng túng nghĩ không ra cái
tên vị thẩm phán này. Ông tự hỏi thầm, nhưng ai cũng
nghe thấy, “Không, không phải là Montemayor...” Một nhà
báo có hảo ý nhắc tên vị nữ thẩm phán: “Sotomayor.” Ông
Perry sung sướng nhắc lại: “Sotomayor, đúng, Sotomayor.”
Sau đó, ông chỉ trích các quan tòa Tối Cao Pháp Viện đã
can thiệp vào “quyền tự do cầu nguyện” ở trong các
trường học. Ðó là một đề tài rất hấp dẫn. Cho nên ông
lên tiếng phản đối “Tám vị thẩm phán tối cao không do
dân bầu ra; thành thật mà nói, họ không chịu trách nhiệm
với ai hết!” Ý kiến này sẽ được nhiều người đồng ý. Chỉ
có một điều bất ổn, là Tối Cao Pháp Viện nước Mỹ xưa nay
vẫn có chín vị thẩm phán. Ðề tài Tối Cao Pháp Viện là do
ông Perry chọn, để ông phê phán định chế này. Tôn giáo
là một lãnh vực ông được rất nhiều người tán thưởng. Vậy
mà ông quên cả con số 9 người hay 8 người. Nhiều người
sẽ tự hỏi: Sao ông không chịu học trước khi lên trả bài?
Chắc cuối cùng ông Rick Perry khó qua
mặt được Mitt Romney và Newt Gingrich để giành lấy vai
trò ứng cử viên chính thức của đảng Cộng Hòa. Nhưng các
màn biểu diễn tính hay quên khiến nhiều người đã thất
vọng về khả năng chính trị của ông. Và nếu ông cứ tiếp
tục vận động thêm vài tháng nữa, có lúc người ta sẽ thất
vọng cả về những chuyện tranh cử và bầu cử sơ bộ. Liệu
hai chính đảng lớn ở Mỹ không tìm ra cách nào khác để
chọn một ứng cử viên chính thức hay sao?
Chưa hết, hãy chờ đến sang năm. Khi
đảng Cộng Hòa chọn xong rồi, cuộc tranh cử giữa ông
Barack Obama với, hoặc ông Mitt Romney hoặc ông Newt
Gingrich, sẽ diễn ra với những cảnh đấu đá, chê bai, bới
móc và có khi bôi bẩn nhau rất nặng nữa. Dân chúng sẽ
còn chứng kiến nhiều cảnh không phải lúc nào cũng hay
ho, đáng ngưỡng mộ. Vậy mà, sau cùng, một trong mấy
người đó sẽ lên làm tổng thống cai trị dân Mỹ trong bốn
năm! Có cách nào khác hay không?
Nhưng khi nhìn lại những vị tổng
thống được kính trọng nhất trong lịch sử Mỹ, như ông
Lincoln, như hai ông Roosevelt, ta thấy ông nào cũng đều
đã trải qua những cuộc tranh cử giống y như vậy cả! Ðọc
lịch sử nghe những điều các đối thủ bôi nhọ ông Lincoln,
phải thấy là kỳ lạ!
Chế độ Dân Chủ có một khuynh hướng kỳ
lạ này, là rất thích phơi bầy những cái xấu của mình!
Sống giữa các cuộc vận động tranh cử, nhiều người phải
phát chán. Một người quan sát ngoại quốc sẽ lại đặt câu
hỏi: Có cách nào khác (coi lành mạnh và sạch sẽ hơn), để
chọn một người cai trị quốc gia hay không?
Ở một nước độc tài thì khác hẳn. Chế
độ độc tài rất giỏi trong nghề che đậy, giấu diếm. Tốt
khoe ra, xấu xa đậy lại. Dân chúng biết càng ít càng
tốt!
Thử nhìn ông Vladimir Putin mà coi.
Ông ta chỉ xuất hiện trước công chúng để đóng trò một
người hùng; chỉ thua Thống Chế Stalin ngày xưa mà thôi!
Putin bắn súng. Putin đấu võ. Putin cưỡi ngựa (cởi trần,
khoe bộ ngực lực sĩ). Putin lái máy bay, lái cả tầu
ngầm. Putin đứng giữa đoàn nữ vệ binh (các cô y phục rất
khiêm tốn). Ðầy rẫy trên truyền hình, trên báo, trên màn
ảnh lớn, trên cả nhãn hiệu Vodka. Ông Putin còn được các
đồng chí Trung Quốc chọn trao giải Hòa Bình mang tên ông
Khổng Tử nữa!
Trước đây hai tháng cả nước Nga và cả
thế giới chỉ thấy một chính quyền Putin vô địch, được
toàn dân ngưỡng mộ, kính yêu, không ai thay thế nổi;
sang năm ông chắc chắn sẽ làm chúa tể Ðiện Kremlin thêm
12 năm nữa. Ai than vãn hay tỏ ý nghi ngờ sẽ bị công an
mật vụ hỏi thăm, nhiều nhà báo can đảm đã mất mạng.
Nhưng chỉ cần cho dân chúng bỏ phiếu
tự do hơn một chút, bầu không khí đã thay đổi. Tự nhiên
hàng chục ngàn người dân bỗng thấy họ mạnh dạn hơn. Họ
dám xuống đường tố cáo bầu cử gian lận! Một phụ nữ nói,
“Trước đây tôi không bao giờ đi biểu tình. Vì sợ cũng
có, mà còn vì tôi nghĩ đi biểu tình cũng chẳng thay đổi
gì được. Nhưng bây giờ khác. Chủ Nhật này tôi sẽ đi biểu
tình!” Một người dân bình thường bỗng thấy can đảm. Vì
bắt đầu tin tưởng vào những quyền tự do căn bản của thể
chế tự do dân chủ: Tự do hội họp; và tự do phát biểu.
Chắc những quyền đó phải hấp dẫn, phải đưa tới những kết
quả tốt hơn tình trạng độc tài! Một điều chắc chắn:
Những người Nga đi biểu tình ngày mai, Chủ Nhật 11 tháng
12 năm 2011, đều mong muốn đất nước họ được tự do dân
chủ hơn.
Ðể làm gì? Tất nhiên, để cuộc sống
kinh tế, xã hội tốt đẹp hơn. Ðể con cháu họ sống hạnh
phúc hơn. Nhưng, sẽ đến ngày nước Nga tự do dân chủ
thật, các cuộc bầu cử sẽ có nhiều ứng cử viên tham dự,
họ sẽ tranh luận với nhau trước công chúng, cãi nhau như
mổ bò, y như ở Mỹ bây giờ. Và sau đó nhiều người sẽ thất
vọng, sẽ tự hỏi: Có cách nào khác để chọn người cai trị
mình hay không?
Nhưng chúng ta biết, chế độ dân chủ
tự do không bảo đảm sẽ tìm ra những người lãnh đạo tốt
nhất, giỏi nhất, đẹp trai hay xinh gái nhất nước để trao
quyền. Dân chủ tự do là một chế độ không hoàn hảo, và
không hứa hẹn những kết quả hoàn hảo. Dân chủ tự do
không cam kết sẽ tạo ra một xã hội “lý tưởng” - như các
chủ nghĩa viển vông thường mê hoặc những người dại dột.
Vậy thì đâu là giá trị đặc biệt của
thể chế dân chủ tự do khiến loài người đã mất bao công
tranh đấu, theo đuổi, muốn thực hiện bằng được? Hiện nay
ở nước Miến Ðiện người ta cũng náo nức đặt những viên đá
đầu tiên xây dựng con đường tự do dân chủ cho các thế hệ
tương lai. Nhiều người dân các nước Á Rập cũng đang hào
hứng xây dựng xã hội mới dân chủ tự do hơn.
Ưu điểm của chế độ tự do dân chủ là
nó tạo ra một cái khung, cái sườn cho cuộc sống chung;
để giới hạn quyền hành của những người đóng vai cai trị.
Khi sống trong khung cảnh pháp lý đó, có thể ngăn ngừa
được những tai hại do tình trạng lạm quyền sinh ra. Chỉ
cần cho người dân quyền thay đổi người cầm quyền một
cách tự do, khuynh hướng lạm quyền sẽ bị hạn chế. Trong
một nước độc tài thì tham nhũng, bất công, đàn áp, tham
quyền cố vị sẽ khó sửa chữa được. Khi được tự do, người
ta có hy vọng thay đổi. Dân chủ tự do không hứa hẹn
thiên đường. Nhưng sẽ giúp xã hội loài người tránh rơi
xuống địa ngục. Vì vậy loài người vẫn tiếp tục khát khao
tự do dân chủ.
12/10/2011
Người Trung Quốc tự vấn.
29/10/20
11
Phải gọi họ là
gì?.
29/10/20
11
Tổ chức Phóng viên Không biên giới cảnh giác du
khách khi tới VN.
29/10/20
11
Mô Hình
Chính Trị Cộng Sản Không Thể Tự Đổi Mới.
29/10/2011
Mọi chế độ độc tài đều giống nhau-từ con đường
đi đến điểm kết thúc.
27/10/2011
Cái chết Gaddafi cảnh tỉnh những kẻ độc tài.
27/10/2011
Chiến
dịch 'Phải Lên Tiếng' ủng hộ các thanh niên Công giáo bị
bắt ở VN.
27/10/2011
Tập san khoa học Nature cảnh giác với tấm bản đồ "lưỡi bò" của Trung
Quốc.
27/10/2011
MẤT NƯỚC RỒI Ư?.
21/10/2011
Ai mới là
chuột.
21/10/201
CHÍNH SÁCH NHÀ MINH VÀ CỘNG SẢN TRUNG QUỐC ĐỐI VỚI VIỆT NAM.
21/10/201
Biểu tình
trước trụ sở Đài Truyền hình Hà Nội.
21/10/201
Nguyễn Tấn
Dũng Xây Dựng Nền Kinh Tế Khát Tiền.
16/10/2011
Tù nhân Việt Nam bị cưỡng bách lao động, không được trả lương.
16/10/2011
Việc bắt tạm giam các nhà hoạt động Công giáo ở Việt Nam là trái pháp
luật.
12/10/2011
Xem thêm..