dc

16/02/2009

Đó là hai thành ngữ mà ông Marco Pannella, dân biểu Quốc hội Châu Âu đă dùng đến để nói về nhà cầm quyền CSVN trong cuộc phỏng vấn của đài Á châu Tự do ngày 24-12-2008. Đây là cuộc phỏng vấn về việc ông cùng nghị sĩ Quốc hội Ư Marco Perduca đă bị cấm vào VN, dù rằng Sứ quán nước này tại Roma đă cấp chiếu khán cho hai vị hôm 19-12 và chấp thuận lộ tŕnh của hai vị từ Nam Vang đến Sài G̣n rồi Hà Nội vào ngày 23-12 để gặp gỡ các đồng nghiệp tại Quốc hội Việt Nam theo lời mời của họ. Nguyên văn câu nói của vị dân biểu là: “…Tôi có cảm tưởng dù sao đây cũng là một thứ điên cuồng quyền lực. Có cái ǵ gần như một tṛ cười. Trong khi các chính quyền ở Tây phương, vốn chỉ nghĩ đến chuyện làm ăn, mà có khi lại làm ăn tồi tệ, nói rằng Việt Nam đang có tiến bộ. C̣n Hà Nội th́ lại biểu tỏ thứ tâm thần phân liệt...”

               Theo các nhà tâm lư học, trong con người có ba bản năng phục vụ cho cuộc sống, đó là sinh tồn, truyền sinh và quyền lực. Nếu không được lư trí điều khiển, ba bản năng này sẽ tung hoành, nổi loạn, trở nên cuồng dại, nhất là bản năng thứ ba. Điều này thấy rơ qua các tên bạo chúa và độc tài trong lịch sử, chẳng hạn Néron, Tần Thủy Hoàng, Hitler, Hussein… Chế độ Cộng sản, với chủ trương độc đảng toàn trị, là mảnh đất màu mỡ nhất cho bản năng quyền lực. Ḷng ham muốn thống ngự, đè đầu cưỡi cổ thiên hạ, nhất là đồng bào ruột thịt (để từ đó cũng thỏa măn cách thái quá bản năng sinh tồn [hưởng thụ xa hoa] và bản năng truyền sinh [hoang dâm vô độ]), đă sản sinh ra những tay giết người (có khi c̣n “hái hoa”) khét tiếng lịch sử như Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Pôn Pốt, Ceaucescu, Tito, Hồ Chí Minh… Bất hạnh cho nhân loại và cho nhiều dân tộc là những tên đồ tể CS này cũng để lại những môn đệ và đồng đảng ngày càng mù quáng tin tưởng và thản nhiên sử dụng bạo lực lẫn dối trá để duy tŕ quyền lực, bất chấp công lư công luận, ḷng dân ḷng người. Cách hành xử này cũng là dấu hiệu của chứng tâm thần phân liệt (schizophrénie) vốn chỉ sự tha hóa sâu xa và tiệm tiến của nhân cách, khiến đương sự tự tách khỏi mối thông hiệp với người khác để ch́m đắm trong thế giới hoang tưởng của riêng ḿnh.

               Xin lấy những thí dụ gần đây tại Việt Nam. Đầu tiên là thái độ ngông cuồng quyền lực của Nguyễn Thế Thảo, chủ tịch UBND thành phố Hà Nội. Sau lần bị công luận thế giới lên án v́ đă vô liêm sỉ cắt xén rồi xuyên tạc trắng trợn câu nói của Đức Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt ngày 20-09, những tưởng Nguyễn Thế Thảo đă biết câm họng xấu hổ. Thế nhưng ông ta vẫn tiếp tục thói thị uy vượt quá quyền hạn và trách nhiệm qua đề nghị hỗn láo xấc xược đ̣i trục xuất Đức TGM ra khỏi nhiệm sở trong cuộc triệu tập ngoại giao đoàn cách rất ngang nhiên ngày 15-10. Mới đây là qua văn thư ngày 12-12-2008 gửi vị Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam và vị Giám tỉnh Ḍng Chúa Cứu Thế, đ̣i thuyên chuyển 4 linh mục ở Thái Hà ra khỏi thành phố, v́ tội gọi là “đă có những hành động mạ lỵ hệ thống tư pháp Việt Nam lẫn nhạo báng ṭa án nhân vụ xử 8 giáo dân Thái Hà” (thật sự cả hai cái này đều đáng cười chê phỉ nhổ cả)!

               Thứ đến là những câu trả lời ngông nghênh của phái đoàn “Quốc hội bù nh́n Việt cộng” trong cuộc gặp gỡ các vị Dân biểu Quốc hội Châu ngày 18-12 vừa qua tại thành phố Strasbourg, nước Pháp. Đứng trước các chuyên gia hàng đầu thế giới về nhân quyền này, thế mà những “đảng biểu” như Nguyễn Viết Thịnh, Nguyễn Văn Son, Ngô Anh Dũng, Phạm Phương Thảo, Lê Thị Dung vẫn lố bịch khẳng định: “Nhân quyền là những giá trị chung, nhưng sự áp dụng nhân quyền tùy thuộc mức độ kinh tế của quần chúng: đối với dân chúng nghèo họ không quan tâm đến tự do ngôn luận mà quan tâm về ăn uống, đói no...(Rơ ràng là một sự mạ lỵ dân tộc)… Việt Nam có những qui tắc bắt buộc các người đi mô tô phải mang mũ bảo hộ mà những quốc gia khác không có (Nhân quyền duy nhất đáng tự hào của Việt cộng) Dân chủ tại Việt Nam được quan niệm theo tinh thần cộng đồng, nên cá nhân phải tự ḿnh khế hợp với cộng đồng (Tinh thần cộng đồng đây phải hiểu là ư đảng)…Đất đai của Công Giáo bị tịch thu là để hoàn trả cho nhân dân (Chia nhau của ăn cướp không được phải đem làm tṛ mỵ dân giả dối), và cũng chẳng hề có một sự đàn áp nào đối với người Thượng Tây nguyên (Tưởng thế giới không nắm được bằng chứng nào)”. Rơ ràng là một kiểu phân liệt tâm thần, một thứ năo trạng quyền lực vừa ngông cuồng vừa ngốc nghếch, tưởng bưng bít được tai mắt và áp đặt được lên tâm trí thiên hạ!

               Tiếp nữa là Thông tư mang số 07/2008/TT của Bộ Thông tin và Truyền thông CSVN ra ngày 18-12-2008, chính thức cấm các blogger trong nước loan tải hay nối kết những đường truyền liên quan tới các nội dung gọi là “chống lại nhà nước, phương hại an ninh quốc gia, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân, tiết lộ bí mật nhà nước, đưa các thông tin xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín tổ chức (phải hiểu là đảng CS!)... theo Điều 6 Nghị định số 97” hoặc “thông tin sai sự thật xâm hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân; truyền bá các tác phẩm báo chí, tác phẩm văn học, nghệ thuật, các xuất bản phẩm vi phạm các quy định của pháp luật về báo chí, xuất bản…(một thứ luật rừng!)” (x. Thông tư điều 3).

           

Dựa trên quan niệm độc đoán áp đặt, xuất phát từ năo trạng quyền lực điên cuồng, cho rằng “blog là hoạt động mang yếu tố cá nhân, không đại diện cho một tổ chức hay thông tin chính thống nào, thành ra những blogs vượt quá thông tin cá nhân mà dám bày tỏ và chia sẻ quan điểm về các vấn đề chính trị, xă hội là sai quy định, trái pháp luật !" (lời Đỗ Quư Doăn), CSVN đă ngang nhiên đi ngược định nghĩa chung của thế giới vốn dựa trên điều 19 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền mà coi blog “là một trang mạng cá nhân hoặc của một nhóm các cá nhân, là nơi để mỗi cá nhân tự do bày tỏ suy nghĩ, t́nh cảm, thái độ, quan điểm; là tờ báo mạng của cá nhân hoặc nhóm, được thường xuyên cập nhật” và coi blogger “là nhà báo công dân” (Wikipedia). Với những từ ngữ lẫn quan niệm hết sức mơ hồ và với thâm ư chống lại nguyên tắc luôn được tuyên truyền ầm ỹ “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”, Thông tư 07 thật ra là phương tiện pháp lư ngăn chận tiếng nói của nhân dân, của những nhà báo độc lập không chịu ngoan ngoăn đi “lề bên phải” (như hơn 600 tờ báo công cụ nô lệ) để vạch trần vô số tội ác và sai lầm trong quá khứ lẫn hiện tại của đảng CS, đặc biệt là chuyện cướp bóc đất đai tài sản của nhân dân để căng phồng túi tham và chuyện tiến cống đất đai tài nguyên của đất nước để củng cố ghế quyền lực!

        Quả thế, một dấu hiệu và bằng chứng nữa về thói điên cuồng quyền lực của CSVN chính là những vụ cướp bóc đàn áp dân oan mà ngày càng gia tăng số lượng lẫn mức độ táo tợn và bạo tàn. Chẳng hạn hôm 17-12-2008 mới rồi, tại nông trường 42 thuộc tỉnh ủy Kiên Giang, gần 500 người, đại diện cho 1064 hộ, đă biểu t́nh để cực lực phản đối việc chính quyền chiếm đất đai, là phương tiện sinh nhai chính của họ (Bản tin RFA ngày 18-12-2008). Để đàn áp đám dân oan này, hàng trăm công an đă kéo đến, thả chó săn, ném lựu đạn cay và dùng súng bắn vào họ, gây thương tích trầm trọng cho một số người. Cũng tại Kiên Giang, hôm 19-12, chính quyền thành phố Rạch Giá và ban quản lư dự án “Lấn biển Kiên Giang” đă đưa lực lượng công an xuống cưỡng chế đất đai của nhân dân ở 3 phường Vĩnh Bảo, Vĩnh Lạc và An Ḥa với tổng cộng 47 hộ. Bầy “chó săn của đảng” (CSCĐ) đă dùng roi điện tấn công 3 phụ nữ, trong đó có một bà 77 tuổi bị xỉu, phải đưa đi bệnh viện. Ngoài ra, trả cho dân 8.000 đồng/m2, lũ cướp ngày bán lại với giá từ 500.000 tới 2 triệu đồng/m2! (Bản tin RFA ngày 19-12-2008). Ngày 25-12-08, tại xóm 3 thôn Sơn Trung, xă Yên Sơn, huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội lại xẩy ra vụ cưỡng chế đất đai của dân trái pháp luật dưới sự chỉ đạo của UBND huyện và xă. Khi lực lượng cưỡng chế đến, người dân đ̣i xem quyết định thu hồi đất, lệnh cưỡng chế… nhưng đều bị chối từ. Các ông bà già, phụ nữ và trẻ em liền dàn hàng để bảo vệ đất đai và tài sản của ḿnh th́ đă bị đánh đập dă man, kéo xách quăng ném như con vật. Sáng ngày 29-12, cái gọi là ṭa án nhân dân huyện Khoái Châu tỉnh Hưng Yên lại đưa ra sơ thẩm “vụ án chống người thi hành công vụ lớn nhất tại địa phương” với 21 bị cáo vốn là những nông dân đă phản đối việc nhà cầm quyền cướp đất của họ để xây dựng nhà máy kéo sợi và nhà máy may sản phẩm dệt kim chất lượng cao tại xă Tân Dân, huyện Khoái Châu. Chính cái tội danh “chống người thi hành công vụ” hiểu theo nghĩa này càng bộc lộ năo trạng quyền lực tột độ của CS!

        Cuối cùng, y như đă vội vă hoàn thành Hiệp định biên giới Việt-Trung vào cuối năm 1999 (ngày 30-12) với những thiệt hại khổng lồ đầy ô nhục cho Việt Nam, Việt cộng cũng đang theo lệnh đàn anh Trung cộng hoàn thành việc cắm gần 2000 cột mốc (gồm 1533 cột mốc chính và gần 400 cột mốc phụ) dọc 1400 km biên giới Việt-Trung trên bộ trong những ngày cuối năm 2008 này, dựa theo Hiệp định bất công nói trên, và như thế là hoàn thành màn cuối của một cuộc triều cống và xâm lược. Đây cũng là một hành vi điên cuồng quyền lực, vừa theo nghĩa đảng CSVN đă bất chấp nhân dân và Quốc hội (dù là Quốc hội bù nh́n) để tự tiện quyết định chuyện nhượng đất cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, vừa theo nghĩa bất chấp lời di huấn của tổ tiên, bất chấp mối hiểm họa cho Tổ quốc đồng bào, đảng CSVN đă đem tài sản quư giá nhất của đất nước để mua lấy sự bảo vệ cho quyền lực của ḿnh từ một đảng -khốn nạn thay- ngày càng tỏ ra ham hố và ngạo mạn.

              

Quyền lực điên cuồng sẽ dẫn đến kết cục bi thảm! Bài học lịch sử muôn đời vẫn c̣n đó. Dân biểu Marco Pannella, cũng trong bài phỏng vấn trên, đă nói tiên tri rồi: "Xin đừng tin rằng cái chính phủ đang ngự trị qua nhiều thập niên sẽ c̣n tồn tại vĩnh viễn”. Những hành vi cấm cản phi lư, nói năng lếu láo, ăn cướp táo tợn, triều cống khiếp nhược như thấy trên chỉ là những vùng vẫy cuối cùng của một con thú dữ đang cơn giẫy chết!

BAN BIÊN TẬP

 

Nghị định 97 (Babui - Dcvonline.net)

 

 
  Nguồn tudongonluan.atspace.com