Khi Nào Việt Nam Có Thay Đổi Thật ?

Nguyễn Phi Thọ
 

22/1/2009

Đây là một câu hỏi được đặt ra từ khi ông Hồ Chí Minh thành lập ra đảng Cộng Sản
Việt Nam. Câu trả lời chưa có, nhưng câu hỏi th́ đă có hơn ba phần tư thế kỷ
rồi.

Chúng tôi nói câu hỏi trên đă đặt ra hơn ba phần tư thế kỷ, v́ khi thành lập
xong đảng CSVN ngày trước, ngày sau người dân cũng bắt đầu sợ hăi và họ đă đặt
ngay câu hỏi: Khi nào đảng Cộng sản Việt Nam sụp đổ? Chúng tôi không muốn nhắc
lại đây những tội ác do đảng CSVN gây ra trong suốt hơn nữa thế kỷ, c̣n lại 1
phần tư thế kỷ sau, đảng đă biết tùy cơ ứng biến, nhập gia tùy tục, vào miền Nam
cũng phải ít nhiều chiều theo lối sống người dân miền Nam. Từ những tội ác chôn
sống cha mẹ, và những người họ gọi là điền chủ đến chủ trương thanh toán hết
những thân hào nhân sĩ, những người yêu nước. Bước qua tội ác Mậu Thân 1968 rồi
tới con đường huyết lộ kinh hoàng của “mùa hè đỏ lửa 1972”. Đến năm 1975 tộâi ác
được giảm xuống tù đày không cần xét xử hàng trăm ngàn người miền Nam. Sau 15
năm “b́nh địa” miền Nam qua nhiều lănh vực xă hội,kinh tế, đạo đức, tôn giáo, tự
do, dân chủ... Những tội ác của họ không c̣n được áp dụng như nữa thế kỷ trước,
mà đă “văn minh hóa” tội ác khoa học hơn, tinh vi hơn nên bớt được ḷng căm thù
của dân chúng hơn.

Nói rằng tất cả đảng viên Cộng sản Việt Nam là những người không yêu nước, có
đúng vậy không? Chúng tôi nghĩ là không. Họ cũng có những người yêu nước. Cũng
giống như miền Nam Việt Nam trước đây, một số người làm lớn, chắc ǵ họ đă yêu
nước hay chỉ biết yêu tiền, yêu danh vọng chức tước, nên phải dùng cái thuẫn
“yêu nước” để che dấu những mưu đồ của họ. Cứ nh́n cái đám tướng lănh nổi loạn
1963, thử xem, trang sử đă lật qua, (chỉ c̣n sót lại hai cột trụ của “cách mạng
1963 là K và Đ) hầu hết đă nằm yên dưới ḷng đất, có ai viết lên vài ḍng để ca
ngợi họ là người yêu nước?

Ngay cả tại hải ngoại, chắc ǵ ông nào nói tôi chống cộng là tôi yêu nước? Ai
chứng minh được điều họ nói là đúng? Phía quốc gia hay cộng sản, chỗ nào cũng có
người tốt, người xấu, người yêu nước và người không yêu nước. Chính v́ trong
t́nh trạng vàng thau lẫn lộn như thế, phía nào khôn, phía đó nắm được người dân
dù bằng lưỡi lê và lựu đạn, phía đó lănh đạo được đất nước. Chúng ta thường đọc
nhiều bài b́nh luận khá tràng giang đại hải, phân tích đủ thứ chuyện.. cuối cùng
rồi cũng hạ bút: Cộng sản sắp sụp đỗ. Nhưng oái oăm thay, nó cứ sống dài, sống
dai và sống măi. V́ sao?

Đảng Cộng sản Việt Nam được tồn tại tới ngày hôm nay, v́ hai lư do:

1. Biết vâng lời Tàu.
2. Biết nghe theo Mỹ

Tất cả những nước nhỏ, những nước nhược tiểu khó tự lực với chính sức ḿnh để
tồn tại. Những nước có những nguồn lợi lớn về thiên nhiên lại càng trở thành lệ
thuộc vào những cường quốc hơn các nước chẳng có ǵ cả, ngoài hai nguồn lợi lớn
trời ban cho là nghèo và đói. Do Thái có nguồn lợi về tài phiệt đang ở trong
nước Mỹ, Irăq có nguồn lợi về dầu hỏa, Phi châu có nguồn lợi về đói và Việt Nam
có nguồn lợi về nghèo. Những quốc gia như thế, khó ḷng làm được những ǵ họ mơ
ước. Không phải họ không có khả năng và tŕnh độ, nhưng v́ những cường quốc đă
bỏ hết tŕnh độ và khả năng của họ nhốt vào trong hàng rào kẽm gai. Thật là gian
ác biết chừng nào khi cho họ súng mà không cho họ đạn. Ngay cả khi họ chế được
đạn th́ cũng không cho làm mà bắt phải mua của cường quốc. Họ yêu tổ quốc bằng
trái tim của họ cũng không cho, mà bị bắt phải yêu nước theo trái tim của người
khác.

Tại sao thể chế Đệ nhất và Đệ nhị Cộng Ḥa Việt Nam không tồn tại được lâu?
Đệ Nhất Cộng Ḥa dưới thời cố Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm tồn tại được 9 năm. Trong
9 năm cầm quyền, mặc dù có những lỗi lầm; nhưng một quốc gia vừa mới chuyển từ
Quân chủ qua Dân chủ, những lỗi lầm đó có thể bỏ qua. Khi những đ̣i hỏi của
người Mỹ bắt đầu chụp lên đầu ông Diệm th́ ḷng ái quốc và tự ái của dân tộc đă
bùng lên trong con người ông. Những người ông Diệm tin tưởng để cùng ông xây
dựng nền Cộng Ḥa cho miền Nam đă bị ngoại bang mua đứt. Những nhóm người muốn
thay thế ông Diệm để lănh đạo miền Nam cũng nhảy vào để chờ thời cơ. Người Mỹ
xây dựng lại Đệ Nhị Cộng Ḥa dưới sự lănh đạo của cố TT Nguyễn Văn Thiệu. Nhưng
sự sụp đổ của Đệ Nhị Cộng Ḥa không phải v́ ḷng ái quốc của ông Thiệu nổi dậy.
Ông Thiệu đă phục vụ người Mỹ thật tốt đẹp như họ mong muốn. Nhưng đến lúc người
dân miền Nam cần tới ḷng ái quốc của ông Thiệu th́ ông vất nước, bỏ dân, giao
cho Mỹ muốn làm ǵ th́ làm. Và cũng thật tội nghiệp cho miền Nam, đă đến lúc
miền Nam không c̣n ǵ để Mỹ xem là người bạn đồng minh nữa, họ tàn nhẫn vứt bỏ
cho chính quyền miền Bắc đứng ra tiếp nhận một vật dụng họ đă “phế thải”.

Sau khi được giao lại cho chính quyền CS miền Bắc lănh đạo, Bắc Nam trở thành
một. CSVN vẫn tiếp tục con đường cai trị tàn bạo và khắc nghiệt suốt 15 năm. Tài
sản dân chúng miền Nam bị chiếm đoạt, hàng trăm ngàn quân nhân cán chính bị đi
tù không cần xét xử, tôn giáo không c̣n tự do truyền đạo và đất đai của các giáo
hội bị tịch thu. Họ tiếp tục sử dụng luật rừng rú để áp đặt lên đầu 17 triệu dân
miền Nam. Nhưng CSVN biết rằng, nếu tiếp tục với chính sách đó, chắc chắn chính
quyền sẽ không c̣n tồn tại. Bắt đầu từ thập niên 1990, họ biết làm quen với thế
giới văn minh bên ngoài, biết thích ứng phần nào trào lưu dân chủ đang càng ngày
càng lớn mạnh. Chính sách đổi mới bắt đầu được thực hiện. Chính nhờ lư do nầy,
thế giới cũng tỏ ra thân thiện với CSVN, kể cả Hoa Kỳ, một quốc gia trước đây là
kẻ thù của họ. Tạo được sự ổn định, họ trở thành một điểm nóng để các cường quốc
tuôn nhau vào Việt Nam làm ăn. Kinh tế Việt Nam bắt đầu chuyển ḿnh trướùc sự
giúp đỡ của hai người bạn lớn là Trung Quốc và Hoa Kỳ. Nếu hai quốc gia nầy ngày
nào c̣n tiếp tục là người bạn tốt của Việt Nam, th́ ngày đó chính quyền Việt Nam
c̣n vững như bàn thạch.

May mắn cho CSVN được tồn tại là nhờ thời thế đă đổi thay. CSVN bỏ Mỹ để theo
hẳn Trung Quốc là chuyện Mỹ không muốn. Dù sao Việt Nam cũng là một thềm lục địa
tốt cho Mỹ về thế chiến lược, kinh tế lẫn chính trị. Bỏ Trung Quốc để theo Mỹ
th́ CSVN khó ḷng sống nổi với “ân nhân vĩ đại”, người bạn từng “môi kề môi,
răng kề răng”. Trung Quốc đă bỏ biết bao nhiêu tiền bạc để giúp CSVN có ngày hôm
nay. Trung Quốc chẳng bao giờ tha thứ cho tập đoàn CSVN nếu có sự phản bội xảy
ra. Và chắc chắn CSVN nể sợ người bạn giúp đỡ tận t́nh, hết ḷng lo lắng cho
ḿnh như đứa con ruột thịt, lại nằm sát ngay bên hông của ḿnh. Riêng với Hoa
Kỳ, cũng chỉ là người bạn mới quen dù biết rằng họ giàu có, nhưng ở qúa xa xôi,
ḷng dạ cũng chưa biết tin tưởng được bao nhiêu phần trăm. Kinh nghiệm của miền
Nam đă cho họ biết điều đó. Như vậy, hai cường quốc quyết định cho sự sống chết
của đảng CSVN, nay đă trở thành những người bạn tốt. Người dân mong chờ một biến
động “11-1963” thứ hai với sự tiếp tay của Mỹ? Một đạo binh Trung Cộng tràn
xuống miền Bắc để dạy cho Việt Nam bài học thứ hai? Vô ích! Sẽ không có chuyện
đó xảy ra. Mỹ không cần thiết gây chi thêm cuộc “bạo loạn 11-1963”, Tàu cũng hài
ḷng với một đàn em dễ sai bảo. Đất nước muốn chiếm chỗ nào cũng được, muốn lấn
chỗ nào cũng chẳng sao. V́ đó là một sự đổi chác để CSVN tiếp tục cầm quyền.
Chuyện mất Bản Giốc, Nam Quan, Trường Sa, Hoàng Sa hay Tục Lăm... chẳng có ǵ để
Mỹ quan tâm. Sự chống đối của chúng ta ở hải ngoại cũng chỉ là tiếng thét trong
bóng đêm u tịch.

Ḷng dân? Trong t́nh h́nh như thế, 80 triệu ḷng dân Việt Nam có làm được ǵ để
thay đổi chế độ CSVN? Ḷng dân chỉ có thể được đáp ứng khi đứng sau lưng ḷng
dân là một thế giới rộng lượng, thành thật và đầy thiện chí, là những cường quốc
có tấm ḷng và nh́n ra được cái khốn khổ của người dân bị áp bức. Bây giờ, các
cường quốc Mỹ, Nga, Tàu, Nhật, Đức, Anh, Pháp, Úc và c̣n hàng trăm quốc gia to
nhỏ khác, họ đang đứng sau lưng CSVN chứ không c̣n đứng sau lưng 80 triệu đồng
bào trong nước. Những kháng thư trên thế giới của tổ chức nầy, đoàn thể nọ...
đ̣i hỏi Việt Nam phải như thế nầy, như thế kia, những cuộc tiếp xúc giữa những
nhà tranh đấu với ông to bà lớn, những hứa hẹn rộng như biển Thái B́nh Dương mà
nhận chỉ bằng một giọt nước trong b́nh thuốc Ivy. Tất cả là các màn tŕnh diễn
trước một số khán giả chỉ đếm bằng đầu ngón tay. Tám mươi triệu người dân Việt
Nam thực sự đang là món hàng tốt cho nhiều đồng minh về kinh tế, chính trị,
chiến lược, nhưng rất cô đơn trong cuộc chiến để lấy lại tự do và dân chủ cho
họ.

Đối với chính quyền hiện tại, những biến cố chiếm đất, mất đất... do Trung Quốc
đang thực hiện, chưa biết đến khi nào chấm dứt, và đảng cộng sản Việt Nam cũng
không c̣n cho đó là một chuyện quan trọng. Đối với họ, cả một nước Việt Nam c̣n
biết bao nhiêu đất đai, sông núi, ruộng vườn; nếu có mất đi một vài tỉnh, một
vài núi đồi hùng vỹ, một vài sông nước mênh mông th́ có đáng ǵ đâu. Sự mất mát
mà chính quyền đang quan tâm là quyền lực để lănh đạo hơn 80 triệu người dân
trong nước. Họ chấp nhận mất đất để c̣n đảng, vẫn hơn là c̣n đất để mất đảng. V́
chính đảng mới là nơi tạo ra quyền lực và sự giàu có sung măn chứ không phải đất
làm ra chuyện đó. Nhưng nếu phải bán đất để cho dân giàu nước mạnh, cũng tạm
nghe được. Đàng nầy, đổi đất để cho đảng sung sướng giàu sang bất tận, ngồi trên
đầu trên cổ dân, c̣n dân càng ngày càng khốn khổ đói rách, đất nước càng ngày
càng tồi tệ suy sụp. Cũng chính v́ giới cầm quyền có cái lối suy luận nông cạn
để mang tới một sự ích kỷ to lớn, làm hỏng hết thế hệ nầy qua thế hệ khác, quê
hương tiếp tục lầm than nầy đến đọa đày khác.

Thay đổi chế độ đă khó, lật đổ chế độ lại càng căm go hơn. Những nhà đấu tranh
cho Dân Chủ và Tự Do trên đất nước, đang bị tù đày, qủa thực khó ai đủ giấy mực
để viết hết những sự hy sinh của họ. Nếu là nhà đấu tranh đă luống tuổi, họ khó
có thể nh́n thấy b́nh minh trên quê hương một ngày nào đó sẽ đến; đối với những
người trẻ, sự hy sinh biết đến bao giờ? Những cuộc đấu tranh chống lại đất đai
bị mất của các tôn giáo, những cuộc biểu t́nh đ̣i lại tài sản ruộng vườn của
đồng bào, những tố cáo tham nhũng đầy dẫy từ cấp lănh đạo xuống hàng đảng viên
tép riu, những bất công không bao giờ được giải quyết thỏa đáng... và vô số kể
chuyện áp bức, hà hiếp khác đang xảy ra trên quê hương. Nhưng thật phủ phàng,
mọi chuyện hầu như rồi cũng được “an bài”. Một phần do sự khôn ngoan, chính
quyền biết dùng thuốc chữa trị đúng cách, đúng lúc; một phần được sự làm ngơ như
không thấy của các cường quốc đă xem CSVN là bạn. Họ cố t́nh biến Việt Nam thành
một Miến Điện thứ hai. Trung Quốc không dễ ǵ buông đảng CSVN ra khỏi tầm tay họ
đang kiểm soát. Hoa Kỳ chẳng bao giờ làm hết ḷng về chuyện tự do tôn giáo, dân
chủ, nhân quyền cho Việt Nam. Họ đă cố t́nh quên đi những nhà dân chủ trong nước
Nguyễn Văn Lư, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài... cũng như họ đă bỏ rơi hàng
trăm ngàn quân cán chính bị CSVN bắt giữ không xét xử, sau năm 1975. T́nh h́nh
kinh tế suy sụp, đất đai tiếp tục bị mất vào tay Trung Quốc, Hoa Kỳ không có ǵ
phải chen vào chuyện Việt Nam. Phần th́ đang lo chuyện kinh tế suy thoái, chiến
tranh Trung Đông chưa giải quyết xong, Việt Nam vẫn đi đúng con đường họ mong
muốn. Những tiếng kêu cứu của 80 triệu người dân Việt Nam không đủ sức thổi ra
khỏi diện tích của h́nh chữ S. “Ư dân là ư Trời” không c̣n đúng vào thế kỷ 21
khi thế giới đang đi tới sự ích kỷ. Cho nên ngày nào Mỹ và Trung Cộng c̣n “bao
che” cho chế độ hiện tại, ngày đó chế độ càng tỏ ra không mấy quan tâm chuyện
đất nước và dân chúng, mà chỉ lo phục vụ tốt cho Tàu lẫn Mỹ để được thay nhau
cầm quyền.

Nh́n qua những đọan đường khó khăn như vậy, chúng ta chỉ c̣n mong chờ thế giới
hăy nh́n lại Việt Nam sâu thẳm hơn, không như đang nh́n cái vỏ bên ngoài. Những
khu Resort xa hoa lộng lẫy, những ṭa cao ốc cao vút, những cô gái đẹp tuyệt
trần như Nguyễn Minh Triết quảng cáo, đó không phải là biểu tượng cho nước Việt
Nam ngày nay. Tại sao thế giới không đưa ống kính nhắm về hướng VN ngày nay là
những đoàn người dơ bẩn trong các đống rác bất tận, những nhà giam đang hành hạ,
tẩy năo con người đ̣i hỏi tự do và dân chủ cho đồng bào họ, những nhóm công an,
du đăng đang tấn công người dân để chiếm đoạt đất đai của Giáo hội, tu sĩ các
tôn giáo đang bị chà đạp, bôi bẩn, hàng tỷ Dollars thế giới giúp đỡ dân nghèo
tiếp tục rơi vào các trương mục của các ông lớn...Một số h́nh ảnh chúng tôi gởi
đến bạn đọc trong bài viết nầy, đó chính là h́nh ảnh Việt Nam bây giờ. Nếu họ
không giúp chúng ta bằng cách xóa bỏ chế độ hôm nay để kiến tạo một thể chế tốt
đẹp hơn, th́ họ cũng nên giúp chế độ thực sự đổi mới. Đổi mới chính quyền đang
hô hào quảng bá bây giờ chỉ là sự đổi mới cái vỏ bên ngoài. Sự thực, cốt lơi bên
trong vẫn tồn tại. Sự đổi mới đúng nghĩa chỉ có Mỹ và Trung Quốc làm được chuyện
đó. Thực thi đổi mới đúng đường đi của nó, chỉ có đảng CSVN phải làm chuyện đó.
Nói như vậy, không có nghĩa chúng tôi “bán cái” việc đất nước cho ngoại bang,
nhưng sự thực nó đang như vậy. Thà rằng cứ nói ra để những người c̣n tâm huyết
với quê hương nh́n lại những ǵ chúng ta đă làm gần 33 năm qua.

Ḷng ái quốc trong con người Cộng sản đă không c̣n ngay từ buổi đầu ông Hồ Chí
Minh thành lập đảng CSVN, để biến những tấm ḷng ái quốc trở thành kẻ phản bội.
Chỉ c̣n lại con đường họ biết ḿnh đang phản bội lại với tổ quốc, với những ǵ
Tổ tiên đổ biết bao xương máu cho đất nước và dân tộc. Những nhà lănh đạo đảng
CSVN cũng là con người. Chúng tôi vẫn hy vọng họ sẽ nh́n ra được sự thực phải
làm sao cho quê hương tốt đẹp. Quyền lực và tiền bạc rồi cũng qua đi. Có ai sống
măi để hưởng thụ những chuyện đó.

Ông Hồ Chí Minh, Vơ Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Lê
Duẫn... đă “cống hiến” đời ḿnh cho đất nước, nhưng hôm nay đất nước hưởng được
lợi lộc ǵ từ những sự cống hiến nầy? Đất nước càng ngày càng thu hẹp lại v́ mất
dần đất, dân chúng càng ngày nghèo hơn v́ chính quyền chỉ biết lo cho đảng mà
không lo cho dân, tự do dân chủ cũng không khá ǵ hơn lănh thổ, lănh thổ không
khác ǵ một nhà thổ, được lănh đạo bởi một băng đảng, tŕnh độ dân trí không
được mở mang mà chỉ mở mang thêm động đĩ, resort, ṣng bài, xuất cảng gái lấy
chồng Đại Hàn, Đài Loan, xuất cảng trai đi làm lao động... Không biết những nhà
lănh đạo CSVN đă ra đi có thấy ân hận và hối tiếc khi đang ở một nơi thiên thu
nào đó không? Nếu đất nước phải đổi thay bây giờ, dân chúng được hạnh phúc tự do
no ấm hơn, chúng tôi vẫn nghĩ các nhà lănh đạo đất nước, và cả gia đ́nh họ cũng
có một cuộc sống b́nh an, vật chất không thua ǵ cuộc sống giàu sang của gia
đ́nh người Mỹ, con cái vẫn trở thành những nhân tài cho đất nước trong tương
lai. Và điều quan trọng hơn hết là tâm hồn họ không c̣n ǵ phải hối hận, dằn vặt
hay bị ám ảnh v́ những ǵ họ đă làm khổ cho dân tộc. Người dân trong nước và kể
cả người bỏ nước ra đi được trở về, không ai muốn trả thù những người mà họ biết
chắc đă nh́n ra được cái đau của dân tộc, mà nay biết làm đẹp lại cho quê hương
và mang lại tự do ấm no cho đồng bào.

Có một cuộc sống b́nh an và một giải pháp tốt đẹp như thế, tại sao các nhà lănh
đạo Việt Nam vẫn không chiụ làm, trong lúc nầy?


http://www.take2tango.com