Song
Chi.
Mấy hôm nay báo chí “lề phải” ở
VN đang “đánh” nhau. Một số tờ
báo như Sài Gòn Giải Phóng, Phụ
Nữ TP.HCM... đang tấn công vào
một loạt báo “lá cải” bao gồm
một số trang báo điện tử, các ấn
phẩm, phụ san của một số tờ
báo…Những tờ này, chẳng hạn như
Đời sống và Pháp luật, phản pháo
lại bằng những từ ngữ cũng nặng
nề không kém.
Thật sự,
nhiều bậc phụ huynh ở VN từ lâu
nay đã phải than trời trước tình
trạng nhảm nhí, rẻ tiền, độc hại
của vô vàn những trang báo mạng,
trang tin điện tử kiểu như
kenh14.vn, Eva.vn, 24h.com...
những tờ báo in hoặc ấn phẩm như
Đời sống và Pháp luật, Đời sống
và Pháp luật tuần, Hôn nhân và
Pháp luật thứ 7, Tuổi trẻ và Đời
sống, Người đưa tin, Cuộc sống,
Gia đình và Cuộc sống, Đang
yêu...
Chỉ cần nhìn
qua hàng loạt cái tít chưa nói
đến nội dung bên trong, người
đọc cũng đã hoảng hồn vì mức độ
gây sốc, thô thiển, trần tục.
Những đề tài ưa thích là “cướp,
giết, hiếp”-khai thác tỉ mỉ chi
tiết mọi vụ án; hoặc đời tư,
scandal có thật và không thật
của giới showbiz trong nước và
nước ngoài. Với giới showbiz,
mọi chủ đề vặt vãnh nhảm nhí
nhất theo kiểu “nhìn qua lỗ
khóa”, "bà tám ở chợ" đều được
khai thác tối đa. Từ những sự
cố, những cảnh hớ hênh, khoe
thân, lộ da thịt vô tình hay cố
ý của các ca sĩ, diễn viên,
người mẫu… được gọi bằng cái từ
rất xúc phạm là “lộ hàng”, những
bài báo chạy theo bình phẩm cách
ăn mặc, giá cả những bộ trang
phục, trang sức, nhà cửa, xe
cộ…của các sao, chuyện tình yêu,
nghi án có bầu, chia tay v.v…
Ngay cả trên
những tở báo điện tử (hoặc bản
điện tử của những tờ báo giấy)
không phải thuộc loại vô danh
như VNExpress, VietnamNet, Tiển
Phong, Ngôi Sao, Dân trí, Dân
Việt, Công An TP.HCM…không ngày
nào là không có những tin tức về
“cướp, giết, hiếp”. Có những vụ
như vụ sát thủ Nguyễn Đức Nghĩa
giết người yêu cũ rồi chặt đầu
để phi tang, sát thủ Lê Văn
Luyện giết hại cả gia đình một
chủ tiệm vàng…báo chí khai thác
đến tận cùng mọi chi tiết, những
người thân của sát thủ và nạn
nhân cũng bị đưa vào các bài
báo…
Trong những
vụ hiếp dâm cũng vậy, ngay cả
khi nạn nhân còn ở lứa tuổi đang
đi học, một số tờ báo tiếng là
viết tắt hoặc đổi tên nạn nhân
nhưng lại đưa tên trường, tên
lớp, có khi đưa cả địa chỉ thì
nhiểu người quen biết cũng có
thể đoán ra nạn nhân là ai,
khiến nạn nhân vốn đã chịu đau
đớn tủi nhục càng thêm xấu hổ,
khó mà tiếp tục sống yên với dư
luận hàng xóm láng giềng. Nếu là
những vụ án mua dâm có dính dáng
đến những người mẫu, hay diễn
viên có chút tên tuổi, báo chí
càng lao vào khai thác. Bản thân
cô người mẫu, diễn viên đó sinh
năm nào, quê quán ở đâu, đã từng
đóng phim gì…đểu được trưng ra
trên báo. (Nhưng những kẻ bỏ ra
hàng ngàn đô để mua dâm cô người
mẫu, diễn viên kia mà nhiều phần
phải là giới có tiền, nếu không
là đám quan lại tham nhũng thì
cũng là đám tư bản đỏ dư tiền để
chơi bời, thì lại không bị nhắc
đến, cũng chẳng bị trừng phạt
gì). Có khi vụ án đã mươi năm
trước, cô người mẫu, diễn viên
từng là gái bao, gái điếm, bây
giờ đã có gia đình, cuộc sống
yên ổn, vẫn bị báo chí nhân dịp
này khui lại…
Trong cái
cách làm báo của nhiều phóng
viên, nhà báo bây giờ, thấy rõ
họ không hề có chút lương tâm,
hay lòng nhân đạo nào. Ngược
lại, phải nói là họ ác, quá ác.
Với những vụ
án, những vụ mua dâm, hiếp dâm,
người làm báo không lương tâm đã
giết thêm nạn nhân một lần nữa,
và giết luôn những người có liên
quan-cha mẹ, họ hàng, người yêu,
chồng hay vợ, con cái…của nạn
nhân và cả của thủ phạm. Không
những thế, họ còn đầu độc người
đọc ở lứa tuổi thiếu niên, vị
thành niên.
Một kẻ phạm
tội giết người chỉ giết vài ba
mạng, cùng lắm một kẻ sát nhân
hàng loạt hoặc một tên khủng bố
đặt bom có thể giết vài ba chục,
thậm chí vài trăm mạng người.
Nhưng một bài báo độc hại thì có
thể đầu độc hàng ngàn, hàng vạn
người. Và nếu cả một môi trường
báo chí tràn ngập báo “lá cải”,
tràn ngập cỏ dại như hiện nay
thì rõ ràng báo “lá cải” đã góp
phần đầu độc cả một thế hệ.
Báo “lá cải”
đã và đang tồn tại ở nhiều quốc
gia. Nhưng ở những quốc gia phát
triển có những tiêu chuẩn, ranh
giới rõ ràng, báo “lá cải” có
chỗ đứng riêng, không nhập nhằng
với báo tử tế, báo chính luận.
Không có hiện tượng báo đàng
hoàng nhưng thỉnh thoảng vẫn có
những thông tin, bài báo mang
tính giật gân rẻ tiền, khai thác
sâu và tỉ mỉ những vụ án hoặc
đời tư giới showbiz; hoặc báo
đàng hoàng nhưng lại có thêm
những ấn phẩm, phụ bản “lá cải”
như ở ta. Thứ hai, ở những quốc
gia phát triển có một hệ thống
luật pháp rõ ràng, nếu một tờ
báo là cải đưa tin bịa đặt, vu
khống, làm tổn hại đến danh dự,
nhân phẩm, đời sống tinh thần,
vật chất…của một cá nhân hay một
cơ quan, tổ chức, sẽ bị cá
nhân/cơ quan/tổ chức đó kiện và
có khi sập tiệm, chứ không phải
đã là báo “lá cải” thì muốn viết
thế nào thì viết.
Trong khi đó,
ở VN, các nhà báo có vẻ hết sức
tự tin rằng không ai làm gì được
họ, chuyện kiện tụng một tờ báo
cũng mệt mỏi, mất thì giờ và
thường là công cốc như mọi vụ
kiện tụng khác, nên thường là
nạn nhân đành cho qua.
Đừng hỏi tại
sao những vụ án cướp của, hiếp
dâm, giết người ở VN ngày càng
nhiều, với mức độ dã man ngày
càng tăng, với chân dung những
kẻ thủ phạm, thủ ác ngày càng
muôn mặt, có thể là bất kỳ ai
trong xã hội và cũng ngày càng
trẻ hóa hơn. Đôi khi chỉ mới là
học sinh lớp 8, lớp 9 đã phạm
trọng án rồi.
Đừng hỏi tại
sao môi trường showbiz Việt ngày
càng lắm trò nhăng nhố, với
những màn khoe thân khoe của lố
lăng, với phong cách sống chụp
giựt, đi tắt, chọn cách gây
scandal để chóng nổi tiếng, hoặc
thực dụng hơn bao giờ hết, chỉ
muốn sống sướng, nhà lầu xe hơi
trang sức đắt tiền…bất kể kiếm
tiển bằng cách nào…Chính báo chí
“lá cải” đang góp phần kích
thích lối sống ấy khi suốt ngày
chạy theo đưa tin ngôi sao này
sắm bộ váy hàng ngàn đô la Mỹ,
ngôi sao kia tậu xe tiền tỷ,
ngôi sao nọ có bồ đại gia…
Nhưng suy cho
cùng, báo chí băng hoại cũng chỉ
là một phần trong cà bức tranh
xã hội VN băng hoại về mặt đạo
đức hôm nay mà thôi!