Phía sau một tấm h́nh  

Tác giả:  Lê Trung Thành  
 
 
Ngày đăng: 2/26/2009

 

Phía sau một tấm h́nh

Những h́nh ảnh mà các bạn vừa xem trên được chụp bởi một lăng tử người Trung Quốc đă một ḿnh một xe đạp vượt hơn ngàn cây số vào lảnh thổ Việt Nam ngao du sơn thủy rồi dọc đường ghé nghĩa trang liệt sỹ người Trung Quốc khói hương cho những vong linh c̣n nằm lại trên đất khách quê người.

Người Trung Quốc này cũng như phần đông những người Trung Quốc khác mà tôi từng gặp , họ ưởn ngực tự hào rằng Trung Quốc có một nền văn hóa lâu đời , phong phú và vĩ đại trong khi sự thật th́ đạo đức xă hội Trung Quốc hiện nay đang suy đồi và băng hoại , họ tự hào rằng đang sống trên một đất nước Trung Quốc giàu mạnh ngang hành với các cường quốc năm châu , nhưng sự thật th́ chỉ có một Trung Quốc mà chênh lệch giàu nghèo, bất công xă hội , sinh thái nguy kịch và phồn vinh giả tạo vào hàng bậc nhất trên thế giới . Và cũng giống như rất nhiều người Việt Nam , họ không hiểu được rằng chính từ sự cai trị độc tài của chủ nghĩa cộng sản suốt mấy chục năm qua đă giáng xuống Trung Quốc và Việt Nam những đ̣n chí tử xóa xổ mấy ngàn năm văn hiến , nướng hàng trăm triệu người vào các cuộc chiến dưới lá cờ máu búa liềm , và làm mờ mịt hết thảy tất cả các nẻo đường tiến đến tương lai của cả 2 dân tộc.

Vị khách Trung Quốc này tiếp tục suy tư :

“ Những ṿng hoa nơi này là của người Việt Nam mang đến, người dân nơi đây rất kính trọng các liệt sỹ của chúng ta . Trong gian đoạn giúp Việt chống Mỹ , nhân dân Trung Quốc đă v́ Việt Nam mà đóng góp không biết bao nhiêu tài lực , nhân lực , vật lực, pháo binh , công binh , nhân viên đường sắt , nhân viên thư tín , hải quân , không quân, hậu cần vận tải ... 16 chi đội ( trong quân sự Trung Quốc tương đương với trung đoàn , hoặc sư đoàn ) , hơn 30 vạn người ở Việt Nam trong hơn 3 năm 9 tháng đấu tranh . Tác chiến đối không 2153 lần , bắn rơi 1707 máy bay Mỹ , bắt sống 42 phi cọng Mỹ , viện trợ Việt Nam xây dựng Hải Pḥng , Ḥn Gai , các thành phố duyên hải và xây dựng hệ thống pḥng ngự ở tam giác châu thổ sông Hồng , tu sữa và xây dựng các tuyến đường huyết mạch, sân bay , tuyến đường sắt đông tây , mở đường trên biển và chi viện cho đường ṃn Hồ Chí Minh . Từ năm 1950 đến năm 1978 , Trung Quốc đă viện trợ cho Việt Nam hơn 200 tỷ mỹ kim , và trong đó đến 93% là viện trợ không hoàn lại , đó là chưa kể xương máu mà 1446 chiến sỹ đă hy sinh , 4200 người trọng thương ... những hy sinh đó tuyệt đối không thể tính bằng tiền . “

Trên đây chỉ là cách nh́n của một người Trung Quốc về quan hệ Việt Trung , họ cho rằng nhân dân Việt Nam phải khắc ghi công ơn các chiến sỹ Trung Quốc vào sử sách , nhưng than ôi , công là công ǵ đây ? ơn là ơn ǵ đây ? khi chính cái chủ nghĩa Cộng Sản của ông Hồ Chí Minh mang về đă làm cho đất nước của chúng tôi ngày hôm nay thê thảm nông nỗi này ??? có phải công đă đày đọa 1 dân tộc tụt hậu thấp kém về mọi mặt của đời sống xă hội ? có phải ơn là đẩy hàng triệu người lao lực kiếm ngày 2 bữa ăn không nỗi ?

Ai cũng biết sự trường tồn của một dân tộc , sự lớn mạnh của một quốc gia phải bắt đầu từ ba yếu tố căn bản : văn hóa , giống ṇi , và đất đai .

Trong đó yếu tố văn hóa là yếu tố quan trọng nhất , một dân tộc mà đánh mất các giá trị văn hóa truyền thống , đánh mất cái bản sắc của ḿnh th́ dù đất đai có c̣n , con người c̣n tồn tại th́ dân tộc đó vẫn bị xem như là đă diệt vong , hăy thử nghĩ mà xem , ấn tượng đầu tiên khi chúng ta nghe đến danh từ : “người Mỹ , người Nhật , người Trung Quốc, Người Việt Nam “ là ǵ ? có phải là văn hóa đặc trưng của mỗi quốc gia ? điều ǵ đă làm nên nước Mỹ nếu không phải là từ những con người Mỹ thực dụng , độc lập và tự tin? Điều ǵ đă làm nên nước Nhật nếu không phải từ những con người Nhật kỹ luật , lễ nghĩa và cần mẫn?

Vậy th́ hăy nh́n lại người Trung Quốc và người Việt Nam , cả hai dân tộc này đều có truyền thống văn hóa thật lâu đời và đặc sắc , nhưng cả 2 đều đang đứng trước nguy cơ diệt vong chỉ v́ tai ương vướng vào họa Cộng Sản .

Trung Quốc với nền văn hóa lâu đời trên 5000 năm , từ Bàn Cổ tạo ra đất trời đến Nữ Oa tạo ra con người , rồi trải qua bao nhiêu là triều đại , thấm nhuần tư tưởng của Đạo Khổng , Đạo Phật và Đạo Lăo .

Đạo đức kinh dạy rằng : “ Người thuận theo đất , đất thuận theo trời, trời thuận theo đạo , và đạo thuận theo tự nhiên”

Đảng Cộng Sản vô thần th́ coi thường trời đất và tự nhiên , Mao Trạch Đông th́ nói rằng : “Đấu với trời là vui vô cùng , đấu với đất là vui vô cùng , đấu với người là vui vô cùng “ và chính từ đó mà người dân Trung Hoa đă trả một cái giá vô cùng thảm thương .

Tam tự kinh th́ dạy rằng : “Nhân chi sơ tính bổn thiện”

C̣n đảng Cộng Sản th́ coi con người như súc vật như máy móc . Người ta bảo hổ dữ ko ăn thịt con , nhưng dưới xă hội cộng sản th́ cha mẹ con cái giết hại nhau đấu tố nhau là chuyện b́nh thường .

Khổng Tử th́ đề cao “nhân lễ nghĩa trí tín” và trong sách đại học th́ ông viết “ tu thân , tề gia trị quốc b́nh thiên hạ” , điều đó chứng tỏ xă hội Trung Quốc rất đề cao giá trị nền tảng đạo đức con người , đạo lư ḷng hiếu thảo trong gia đ́nh và trung thành phụng sự quốc gia .

Nhưng ngay từ tuyên ngôn của Đảng Cộng Sản đă cổ xúy thủ tiêu gia đ́nh , bài trừ tôn giáo và chủ trương không có quốc gia .

Đạo phật th́ nghiêm cấm việc sát sinh , nhưng dưới triều đại Cộng Sản th́ ít nhất 80 triệu dân Trung Quốc bị sát hại , đó là chưa kể những di hại biến chứng từ Trung Cộng lân lan sang các quốc gia khác và tạo ra những tên đầu sỏ mang đầy thành tích diệt chủng như PônPốt -Campuchia , Kim Nhật Thành -Bắc Hàn , và Hồ Chí Minh - Việt Nam ...

Về việc tiêu diệt tầng lớp trí thức th́ Mao Trạch Đông đường hoàng tuyên bố: “Tần Thủy Hoàng là cái thá ǵ ? Ông ta chỉ giết có 460 nho sĩ , c̣n chúng ta th́ đă thủ tiêu đến 46 000 tên trí thức “

C̣n Việt Nam của chúng ta ?

Một dân tộc mà đến nay (2009) đă có ngót 4888 tuổi Việt , một dân tộc với nền văn minh cổ xưa từng chiếm cứ núi Thái Sơn ( thuộc tỉnh Sơn Đông bên Tàu ) làm hoa địa để phát minh ra Hà Đồ , Lạc Thư , Kinh Dịch , và nam châm ... đề rồi bị giống Hán lấy cắp làm của riêng , cho đó là văn minh Trung Hoa , ngay cả con Rồng là vật tổ của người Việt cũng bị giống Hán rước đi , có lẽ v́ sợ có ngày con Rồng cháu Tiên sẽ làm rạng danh lại tổ tông nên giống Hán cứ đánh phá liên miên , khiến dân tộc Việt phải lùi dần về phía Nam , nhưng rồi giống Hán vẫn không buông tha để chung sống ḥa b́nh , mà dường như đối với họ chỉ khi nào tiêu diệt hoàn toàn giống dân Việt , bành trướng hoàn toàn hết lănh thổ của ta th́ họ mới yên ḷng , âu cũng là tâm lư của kẻ ăn cắp cần thủ tiêu nhân chứng cuối cùng để tránh hậu họa về sau .

Từ đó đến nay qua bao nhiêu năm tháng lịch sử thăng trầm ,giống Hán tràn xuống uy hiếp chúng ta làm cơ đồ Xích Quỷ , Văn Lang , Âu Lạc sụp đổ , rồi bước vào thời kỳ bắc thuộc lần thứ nhất , thứ 2 rồi thứ 3 , tất cả ngót 1038 năm bị giặc Tàu đô hộ , cũng may là:

“Từ Triệu , Đinh, Lư ,Trần bao đời gây nền độc lập ,

Cùng Hán ,Đường ,Tống , Nguyên, mỗi bên hùng cứ một phương,

Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau ,

Song hào kiệt đời nào cũng có

V́ vậy Lưu Cung tham công nên thất bại

Triệu Tiết thích lớn phải tiêu vong

Cửa Hàm Tử bắt sống Toa Đô

Sông Bạch Đằng giết tươi Ô Mă ...”

Bởi v́ có một quá tŕnh lịch sử dài và bi thương như thế nên từ trong máu huyết của người Việt dù trong bất kỳ thời đại nào đều cảnh giác rất cao với vị làng giếng to người mà xấu bụng này .

Và suốt ḍng lịch sử chỉ có triều đại Cộng Sản mới nhục nhă với mười sáu chử vàng “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” , với thành quả là 14-9-1958 Phạm Văn Đồng gởi công hàm bán nước cho Chu Ân Lai , trong năm 1999 và 2000, th́ bọn chóp bu đảng gồm Đổ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương, Phan Văn Khải, Nguyễn Mạnh Cầm và toàn lũ trong Chính trị Bộ, đă lén lút , kư kết 2 Hiệp Ước bất b́nh thường, vô lư, phản bội dân tộc, trong sự Bán Đất Biên giới và Bán Vịnh Bắc Phần, cho giặc Tàu. Ngày 25-12-2000 Việt Cộng âm thầm kư kết với Trung Cộng, cái gọi là Hiệp Định Phân Định Vịnh Bắc Bộ và theo báo chí ngoại quốc, Việt Cộng đă bán cho Trung Cộng tại biên giới Việt Hoa, hơn 15.600 km2 và 20.000 km2 lănh hải trong vịnh Bắc Phần .

Và thực trạng hiện nay là lịch sử đă ghi nhận một giai đoạn mà đạo đức văn hóa Việt Nam đă suy đồi rất trầm kha , nếu có may mắn lật đổ được Đảng Mafia Việt Cộng trong năm nay (2009) đi nữa th́ cũng phải mất nhiều thế hệ mới có thể lấy lại cân bằng về luân thường đạo lư cho xả hội. C̣n để thêm 5 , 10 năm nữa th́ có lẻ hết phương cứu chữa , cứ nh́n phong trào thi đua học theo tư tưởng Hồ Chí Minh và những dự án Bôxít , điện hạt nhân mà mới đây Trung Cộng đă có ư hăm he th́ rơ .

Nói đến đạo đức văn hóa Việt th́ không thể không nhắc đến ca dao tục ngữ , v́ đó là linh hồn của ṇi Việt là cách đối nhân xử thế của người Việt , một xă hội mà sống trái với lời răn của tổ tiên là vong bản , sớm hay muộn cũng đến chổ diệt vong :

Cắt dây bầu dây bí

Chẳng ai cắt dây chị dây em

Giọt máu đào hơn ao nước lă

Khôn ngoan đối đáp người ngoài

Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau

Mặc ai mua chác lợi danh

Miễn sao ta học đạo lành th́ thôi

Người trồng cây Hạnh người chơi

Ta trồng cây Đức để đời về sau

Ai ơi hăy ở cho lành

Kiếp này chẳng gặp để dành kiếp sau

Đời người hữu tử hữu sinh

Sống lo xứng phận chết dành tiếng thơm

Mật ngọt chỉ tổ giết ruồi

Những nơi cay đắng là nơi thật thà

Công cha như núi Thái sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguờn chăy ra

Một ḷng thờ mẹ kính cha

Cho tṛn chử hiếu mới là đạo con

Chữ nhẫn là chữ tương vàng

Ai càng nhẫn được th́ càng sống lâu

Làm trai quyết chí tang bồng

Sao cho tỏ mặt anh hùng mới cam

Sá bao cá chậu chim lồng

Hễ người quân tử cố cùng mới nên

Nhà khó cậy vợ hiền

Nước loạn nhờ tôi trung

Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh

Học ăn học nói học gói học mở

Chết trong hơn sống đục

Đói cho sạch rách cho thơm

Cây có cội mới nẩy cành xanh lá

Nước có nguồn mới bể cả sông sâu

....

Ai c̣n chút nhận thức th́ hăy nh́n lại thực trạng xă hội Việt Nam hiện nay mà xem , có phải chúng ta đă đánh mất bản thể rồi không ?

Ông bà ta dạy “ Đường ṃn nhân nghĩa không ṃn “ . thời nay c̣n không ?

Ông bà ta dạy “Giấy rách phải giữ lấy lề .Người mà vô lễ khác ǵ muông dê.” Hay thời buổi giờ ra đường thấy toàn dê hết rồi ?

...

Và cả xă hội hiện nay tràn ngập văn hóa Đảng ,

đó là “văn hóa phân tươi “ ,

“ văn hóa bưng bít “ ,

“văn hóa khủng bố “ ,

“văn hóa tuyên truyền láo toét” ,

“ văn hóa bạo lực giai cấp” ,

“ văn hóa kích động ḷng căm thù “ ,

“văn hóa lừa gạt ,dối trá” ,

“ văn hóa tẩy nảo” ,

“ văn hóa nịnh bợ” ,

“văn hóa phong b́ “

“ văn hóa dẫm đạp lên nhau để sống “

“văn hóa biến người thành súc vật”

và đỉnh cao là “văn hóa đạo đức giả Hồ Chí Minh “

....

C̉N VỚI CHÍNH SÁCH NGU ĐỂ TRỊ VÀ VIỆC HỦY HOẠI NỀN VIỆT ĐẠO CỦA DÂN TỘC, BẮT CON RỒNG CHÁU TIÊN PHẢI HỌC THEO TƯ TƯỞNG MÁC LÊ MAO HỒ CỦA TÀ QUYỀN CỘNG SẢN LÀ MỘT TỘI ÁC NGÀN ĐỜI SAU KHẮC GHI

Ôi , bi kịch , bi kịch , một dân tộc Việt có nền tảng văn hóa đạo đức sáng ngời giờ băng hoại thế này đây , hơn 80 triệu người c̣n ai biết , có ai hay ?

...

Trở lại vấn đề những bức ảnh , chúng ta ai cũng chung một cảm xúc , một nỗi đau khi thấy tấm bia cao ngất ghi ơn các liệt sỹ trung quốc hy sinh trong cuộc chiến chống Mỹ , càng đau ḷng hơn v́ chống Mỹ mà ngày hôm nay mới đeo thêm cái gông cái cùm cộng sản lên đầu , mới đói nghèo , mới lạc hậu , mới suy đồi .... đau làm sao khi những hy sinh những mất mát bị phản bội bị lờ đi , cái đất nước này c̣n bao nhiêu anh hùng liệt sỹ cần một nơi an nghĩ đường hoàng mà chưa có , nay lại đi dựng đài liệt sỹ để nhớ ơn dân Tàu , thiệt sự là một việc làm rồ dại :

Hăy nghe Chế Lan Viên ăn năn xám hối :


Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng
Chỉ một đêm, c̣n sống có 30
Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó?
Tôi!

Tôi - người viết những câu thơ cổ vơ
Ca tụng người không tiếc mạng ḿnh
trong mọi cuộc xung phong.
Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ

Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ,
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!
Ai chịu trách nhiệm vậy?
Lại chính là tôi!

Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời,
Tôi ú ớ.
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong
Mà tôi xấu hổ.
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười

 

Và hăy nghe Đỗ Trung Quân không kiềm được nỗi ḷng về những chiến sỹ bị lăng quên trong cuộc chiến biên giới 78-79 , và chỉ c̣n có thể đặt hoa và hương khói trong tâm tưởng :

Đánh xong polpot ta về ngủ

Kẽo kẹt đêm đêm vơng một ḿnh

Tiếng chân mẹ rót như sương rụng

Vẫn làm giật bắn cả b́nh minh

Chưa xong giấc ngủ thèm mơ mộng

Máu đỏ loang từ biên giới xa

Balo xốc lại chờ ra trận

Lại cúi hôn lên trán mẹ già

Thôi th́ chinh chiến không ai muốn

Vẫn phải sôi gan giặc đến nhà

vận trời- máu chỉ loang chừng ấy

Rừng đào linh hiển vẫn ra hoa

Đá núi ngh́n năm nằm thở khói

Lau trắng ngh́n năm lau trắng thêm

Cớ ǵ sông núi hao gầy măi

Ai nhớ và ai đang muốn quên?

(17-2-1979-17-2-2009)

Và nỗi xót xa thương cảm của nữ sỹ Hoàng Thị Đăng Tŕnh :

Này anh lính của Cộng Ḥa
Khi đất nước chia đôi bờ Bến Hải
Hai mươi mốt năm quan tái
Anh góp phần da thịt với Quê hương
Vun cây Tự Do đâm chồi nẩy lộc
Anh bỏ cuộc trong ván cờ quốc tế
Bạn đồng minh đâm xẻ sau lưng
Anh chiến bại nhưng anh là chính nghĩa
Giữ Tự Do đem cơm áo cho người
Dù đường đời muôn vạn nẻo
Anh mang trời tinh tú kết yêu thương
Anh là hương hoa đồng nội
Là bóng mát thị thành
Là bảo vệ lư tưởng Quốc gia trong ḷng Dân tộc
Anh bỏ cuộc chơi, ánh b́nh minh vụt tắt
Dân Chủ, Tự Do họ lấy mất đi rồi
Thân phận Việt Nam ơi!
Tay trong tay ngoài
Bàn cờ đời sắp đặt sẵn
Tháng năm nào di tản
Lệnh buông súng tan hàng
Những anh hùng không đội một trời chung
Nhất định không đầu hàng
Như Lê Văn Hưng vẹn toàn sĩ khí
Nguyễn Khoa Nam ư chí ngút ngàn
Tướng Phú,Tướng Hai,Tướng Vỹ
Rồi những Sỉ quan,binh sĩ
Không thua trận, quyên sinh v́ nghĩa khí
Chết nghẹn ngào khi đồn bót c̣n nguyên
Ôi những bàn tay bạch tuộc Tây phương
Đánh đổi miền Nam cho khối Cộng
Những con buôn chính trị
Những phường trí thức miệng lang dạ sói
Chúng bắt anh tan hàng
Chết thảm chết đau trên đường triệt thoái

Này anh lính của Cộng Ḥa
Xin một lần nh́n chân đời phiêu bạt
Lấy điạ bàn đo điểm đứng của quê hương
An Lộc, B́nh Dương
Cửa Việt, Cửa Tùng
Đây Khe Sanh, Lao Bảo
Ḱa Tân Cảnh, Dakto
Pleime gió núi mưa rừng
Anh chiến đấu giữa ḷng dân tộc
Ôi những bước chân âm thầm đơn độc
Những năm nào anh giang tay đo đất
Đánh cận chiến giành lại từng góc đường căn phố
Chiếm toàn bộ Huế đô
Lấy lại thịt xương cho ba ngàn người chôn sống
Anh đă qua đại lộ kinh hoàng
Lượm xác bà con tản cư bởi pháo địch chặn đường
Anh tiến thẳng về La Vang
Đánh từng bước hiên ngang tới Cổ Thành Quảng Trị
Anh đi như vũ bảo
Từ mủi Cà Mâu ra tận cầu Bến Hải
Chưa một lần thất trận
Đem yên lành trải khắp một quê hương
Anh là lính của yêu đương
Của mưa nguồn nắng biển
Của gió chiều mắt gợn sóng vấn vương

Em là gái hậu phương
Xin hỏi anh lính của Cộng Ḥa
Đi đâu về đâu để nửa hồn c̣n lại
Một nửa hồn xa xót nợ đau thương
Xin một nén hương
Cho vong linh Người nằm xuống
Xin đốt sạch tuổi buồn
Cho người thương binh què quặt
Xin những bàn tay tiếp sức
Giữa biển trời vằng vặc trăng sao

Anh ở đâu nơi Năm Châu bốn bể
Có ngậm ngùi xa xót một t́nh quê
Như đi giữa cơn mê
Bóng tối vây quanh bầy quỷ đỏ
Những con vượn bỏ rừng
Ngơ ngáo về trong ḷng thành phố
Đi cướp đất đuổi dân
Tám mươi triệu cái đầu làm kiếp thiêu thân
Không có quyền được ăn, được nói
Ba mươi mấy năm dài quằn quại
Thế lực ma vương : vàng, đỏ,trắng
Nối kết nhau chia láng một gia tài

Anh lính của Cộng Ḥa ơi !
Anh măi sống trong vườn đời dân tộc.
Đồng bào ta thương tiếc :
“Dân Chủ,Tự Do” tan biến cuối chân trời...

Thế đó , c̣n biết bao sự hy sinh to lớn cũa những người con của mẹ Việt Nam cần được dân tộc dựng bia ghi nhớ , vậy mà ngày hôm nay, hăy nh́n xem, nh́n h́nh ảnh ṿng hoa “nhân dân Việt Nam đời đời nhớ ơn các liệt sỹ Trung Quốc” của cán bộ Việt Cộng dâng hương , trời ơi ! họ có c̣n là người Việt Nam nữa hay không ? Ôi, ḷng tôi không khỏi đau đớn thay cho số phận dân tộc ḿnh , cho tôi thành kính dâng giọt nước mắt hôm nay , nỗi niềm xót xa này , cho những người lính Bắc Việt đă bị Đảng lừa cho trắng mắt trắng tay . Cho những người lính Việt Nam Cộng Ḥa đă chết v́ giá trị tự do. Dù hôm nay thế hệ trẻ trong nước dưới sự giáo dục mất dạy của Đảng Việt Cộng đă gọi anh là ngụy quân ngụy quyền , nhưng anh là chính nghĩa , và lịch sử biết anh .

Cuối cùng , tuổi trẻ Việt Nam hăy một lần lắng nghe cụ Lư Đông A nói :

“ Chúng ta là ṇi việt , chúng ta phải cứu văn lấy ta , ṇi giống ta chẳng những trên dăi đất h́nh chử S theo bờ bể Đông Hải mà c̣n ở nhiều nơi khác nữa . ..

Bởi vậy chủ trương của chúng ta là ngoảnh lại cái quá khứ 1 vạn năm của lịch sử để đặt 1 tương lai xa rộng vô cùng cho dân tộc .

Chúng ta phải dựa vào vết đi của lịch sử mà đặt định một đường lối cho tương lai , nhưng không xa rời lịch sử của nhân loại và dân tộc , trái thế chẵng những là vong bản mà c̣n bị tiêu diệt trực tiếp hay gián tiếp . “

Đài Loan 24/2/2009

Lê Trung Thành

 
   

nguồn trangdenonline.com