Sao nỡ để trẻ em chết hàng loạt  
 

26/02/2009

 

Nhà văn Vơ Thị Hảo

 

Câu chuyện đói thuốc, đói ăn ở vùng cao tưởng đă rơi vào dĩ văng từ mấy chục năm trước. Cảnh người chết hàng loạt mà không hiểu do căn bệnh ǵ, không ai đến cứu chữa tưởng như không thể tồn tại ở thời thông tin liên lạc phổ cập này, thời mà mạng lưới y tế thôn bản dày đặc với nguồn ngân sách chi như hiện nay cùng với chính sách xoá đói giảm nghèo, ngân sách đă đầu tư một số vốn khổng lồ để xây dựng “điện đường trường trạm” trong nhiều năm qua!

 

Hôm nay chúng ta đang sống trong thời đại mà trái đất bỗng nhỏ như ḷng bàn tay và chỉ ngồi tại một chỗ trong văn pḥng, trước một màn h́nh vi tính đă nối mạng Internet th́ bất kỳ một quan chức tỉnh nào cũng có thể tra cứu và xem xét ngay được từng nóc nhà của công dân trong vùng đất mà họ quản lư qua WikiMapia- hệ thống bản đồ mở cho toàn thế giới và chưa kể những phương tịên thồng tin liên lạc nhanh chóng và tiện lợi khác.

 

Thế mà, theo báo Thanh Niên đưa tin, th́ tại xă Trà Linh - huyện Quảng Nam, nơi mà giao thông dù có khó khăn nhưng chưa đến nỗi quá cách trở, th́ một căn bệnh lạ đang hoành hành và không được ai quan tâm cứu chữa, hoàn toàn không có tới một viên thuốc nào cho các em và các em đă bị chết trong nghèo đói. Chỉ một thôn nhỏ thôi mà đă có tới mười ba trẻ em bị đột tử và có ngày một thôn chết tới ba cháu. Căn bệnh bột phát với những triệu chứng nguy hiểm và rất thương tâm như thổ huyết, tiêu chảy và sốt kéo dài rồi chết trong ṿng năm đến mười ngày.

 

Trẻ em nơi đây đă chết hàng loạt, cảnh tang tóc và tiếng kêu khóc đau đớn của người thân các em nhỏ không ngớt vang lên trong một thời gian dài nhưng họ không hề được cấp một viên thuốc, không hề được một cán bộ y tế xă hoặc huyện đến xem xét và đề ra các biện pháp để pḥng tránh và cứu người. Trong khi đó, người cán bộ y tế thôn bản nói rằng anh ta đă xuống kiểm tra và báo lại cho trạm xá xă biết và anh ta không có thúôc để phát cho dân.

 

Vậy mà gần hai tháng sau, vẫn chưa thấy phản xạ ǵ của những người có trách nhiệm trong ngành y tế và chính quyền, đoàn thể xă và huyện?!

         

Đau ḷng thay, ta mới nêu hôm qua hôm kia về một sự vô cảm trong ngành y tế. Th́ hôm nay, lại chồng chất thêm một sự kiện đau ḷng mà không thể không nói tới một sự việc nữa nói về sự vô cảm của những người có trách nhiệm đă lên đến cao độ khiến người có lương tâm không thể không phẫn nộ. Sự vô cảm trước nỗi đau và vận mệnh của người khác, lại thêm một lần nữa, cần phải gọi đích danh, đó là sự độc ác!

         

Một điều chắc chắn là những người có trách nhiệm c̣n có thể vô cảm măi, và sự vô cảm này sẽ đẻ ra những vô cảm khác lớn hơn, nếu như người vô trách nhiệm, độc ác trước số phận của kẻ khác không bị hề hấn ǵ, vẫn ung dung tồn tại an hưởng thái b́nh trên vị trí của anh ta và tiếp tục hưởng lộc dân! Một điều nữa cũng cần làm rơ là ngay trong thời kỳ chiến tranh, đói khổ khó khăn vô vàn, mà chúng ta đă không để cho đồng bào miền núi đói thuốc và đói muối. Thế mà sao bây giờ, khi cuộc sống đă khá hơn rất nhiều, phương tiện giao thông liên lạc tốt hơn rất nhiều, th́ dân lại bị trong t́nh trạng người chết hàng loạt mà cả mấy tháng trời không hề có một viên thuốc cấp phát cứu trợ cho dân?!

         

Vậy tiền ngân sách dành cho y tế và tiền xoá đói giảm nghèo dành cho vùng này đă được sử dụng ra sao? Ai là người phải chịu trách nhiệm về việc để cho hàng loạt trẻ em chết mà không được cứu chữa?/.

 
Nhà văn Vơ Thị Hảo
 
  Nguồn docbao.com.vn