Thơ tnh dn ton

Ti vẫn nhớ những khi em ối Diện
nh mắt nhn bằng Gc ộ ường Cong
Lng xn xao cho Quĩ ạo đi vng
Hồn ti để Giao em ường Tiếp Tuyến
Em lướt qua, cho buồn-vui Nghịch Biến
Gặp một lần, nơi Tiếp iểm m thi
Ti Xoay Trn, tm lại nhưng xa rồi
Em sẽ mi ra đi về V Cực

Nhưng tnh ti l một đường Trung Trực
Như thật th Cn Xứng nơi con tim
Ti Phn ều, v xuyn qua giữa em
Nơi Trung iểm, ti muốn tnh Vung vẹn

Rồi một ngy, tnh Tam Gic cũng đến
Ti hiện hnh, trong ba Gc B Nhau
Em v ai m Phụ để ti sầu
Nhn đau đớn Cạnh Huyền em nối mộng

Ti thả đời theo Trung Tuyến phng tng
Em lại tm Hnh Thng Số Bnh Phương
ến Nội Tm, ti dừng chốn đau thương
Buồn man mt, em đa trn Ngoại Tiếp

Ni lm chi, ịnh Phn đ mun kiếp
Em lạc vo một Quỉ Tch cuồng quay
Ti đứng đ, Khoảng Cch khng đổi thay
Nhn thầm lặng, một Gc đời Trực Diện

 

 

Hoa sữa




Tuổi mười lăm, em lớn từng ngy
Một buổi sớm, em bổng thnh thiếu nữ
Hm ấy ma thu, anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngy ngất quanh hồ.

Tnh yu đầu mang hương sắc ma thu
Mi hoa sữa tan trong o em v mi tc
Tnh yu đầu tưởng khng g chia cắt
Vậy m tan trong sương gi mong manh

Tại vầng trăng? Tại em hay tại anh?
Tại sang đng khng cn hoa sữa
Tại siu hnh? Tại g khng biết nữa
Tại con bướm vng c cnh n bay.

Đau khổ, buồn, nhưng o le thay
Khng phải thời Rm v Julit
Nn chẳng c đứa no dm chết
Đnh lng thi mỗi đứa mỗi phương.

Chỉ ma thu cn trn vẹn yu thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của tnh yu đầu nhắc nhở
C hai người xưa đ yu nhau.

Nguyễn Phan Hch