Thưa Mẹ Chng Con i

Thưa Mẹ 
Chng con l người Việt Nam lưu lạc 
Ngy ra đi khng hẹn buổi quay về 
Chẳng phải l sương m sao khc lc đm khuya 
Chẳng phải gi sao đời l ging bo 
Chẳng phải my sao miệt mi tri nổi 
Chẳng phải l rừng sao ho a mỗi tn thu. 

Mười tm năm 
Chng con sống trong m thầm v chết giữa hoang vu 
Biển cả, rừng su, non mờ, ni thẳm
Chng con đi gt chn mn vạn dặm 
Ngơ ngc nhn nhn loại, tủi thn nhau. 
Mười tm năm trời nui lớn một niềm đau 
Mang một vết thương vẫn cn đang mưng mủ 
Khi ngoảnh mặt trng về chốn cũ 
Lng chưa kịp buồn, nước mắt nhỏ trn tay. 

Dải đất Việt Nam 
Nằm co ro như một kẻ ăn my 
Đang thoi thp cuộc đời trn gc phố 
Như giọt lệ chảy di nhưng chưa nhỏ 
Như chiếc lưng khm Mẹ gnh cả trời thương. 

Chng con đ hơn một lần c được qu hương 
Bi ma, hng tre , bờ du, ruộng la 
Bi ca dao ngọt ngo như giọt sữa 
Chảy vo hồn theo tiếng Mẹ ơi 
Những cnh diều xưa dy đứt rớt vo đời 
Bay lạc lng bốn phương trời v định 
Chng con cũng đ bao lần suy niệm 
Bốn ngn năm lịch sử của ng cha 
Thuở Hng Vương 
Đi chn đất dựng sơn h 
Bao nhiu mu đ m thầm đổ xuống 
Khi Trưng Trắc trầm mnh trn sng Ht 
Chỉ mong giữ trn trinh tiết với giang san 
Trần Bnh Trọng chịu bu đầu để lm quỉ nước Nam 
Cũng chỉ v tấm lng tha thiết.

Mẹ ơi, trăng cn c khi trn, khi khuyết 
Nhưng tnh yu qu hương chẳng khuyết bao giờ. 

 

Trần Trung ạo

 

 


    
Chng con đi gt chn mn vạn dặm 
Ngơ ngc nhn nhn loại tủi thn nhau.
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
  Nguồn .trantrungdao.com